Home | Tâm thư Tịnh Độ | Câu 423 : Ta bà khổ

Câu 423 : Ta bà khổ

Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font

Câu 423 : Ta bà khổ

Phật Tử hỏi :

Nam Mô A Di Đà Phật

Kính thưa Thầy,

Đức Phật dạy : "Ta bà khổ", nhưng có người nói : "Ta bà vẫn sướng lắm chứ"! Họ nguyện kiếp sau sẽ trở lại Ta bà, cần gì phải về Cực Lạc. Như vậy có đúng không, thưa thầy ? Kính xin thầy từ bi chỉ dạy chúng con.

Con thành kính tri ân Thầy.

Nam Mô A Di Đà Phật.

 

Đáp :

A Di Đà Phật

1. Đức thế tôn dạy : "Ta bà khổ". Khổ đại khái có Tam khổ là khổ khổ, hoại khổ và hành khổ. Bát khổ là : Ái biệt ly khổ, cầu bất đắc khổ, oán tặng hội khổ, ngủ ấm xí thạnh khổ, Sanh, Lão, Bệnh, Tử khổ.

2. Trong Pháp Tứ Đế là hai tầng nhân quả ba đời. Khổ và Tập là nhân quả thế gian, Diệt và Đạo là nhân quả xuất thế gian. Chúng ta nhất định phải hiểu đức Phật thuyết pháp luôn nói quả trước rồi mới nói tới nhân, vì [nói tới] quả chúng ta liền hiểu, ấn tượng khắc sâu nhất, vừa nói liền lập tức cảm nhận. Nay chúng ta trong thế gian này chỉ hứng chịu khổ, chẳng vui sướng. Phải giác ngộ điều này! Nếu quý vị nghĩ trong thế gian này hãy còn có vui, như vậy là quý vị mê hoặc, điên đảo, chẳng giác ngộ. Người thật sự giác ngộ hiểu thế gian này là khổ. Không chỉ loài người chúng ta khổ sở, mà lục đạo đều khổ. Trước mắt dường như vẫn sống khá lắm, còn tự tại lắm, nhưng trong thực tế là gì ? Sự khổ tạm thời ngưng dứt chốc lát, quý vị cảm thấy vui là do khổ tạm dừng, trọn chẳng phải là ngưng dứt vĩnh cửu, chẳng còn khổ nữa, chẳng phải vậy! Thí dụ như chúng ta hiện thời cảm thấy rất tự tại, ta ăn no, ăn ngon lắm, ăn rất thoải mái, nhưng có thể duy trì bao lâu ? Mấy tiếng đồng hồ. Trong mấy tiếng đồng hồ ấy, quý vị chẳng cảm thấy khổ. Sau mấy tiếng đồng hồ ấy, quý vị chẳng ăn tiếp một bữa nữa sẽ bị khổ liền, khổ vì đói. Mỗi cá nhân đều có bệnh, bệnh gì vậy ? Bệnh đói! Ba bữa cơm là ba bữa thuốc, Phật pháp gọi chúng là "dược thạch". Quý vị một bữa chẳng ăn, bệnh đói liền phát tác, hai bữa chẳng ăn, bệnh tình nghiêm trọng, ba bữa chẳng ăn, bệnh càng nặng nề! Quý vị hãy suy nghĩ kỹ lưỡng, có ai chẳng khổ ? Không có ai chẳng khổ! Vì thế, chúng ta phải tự mình giác ngộ, thế gian này thật sự là khổ.

3. Nhất là có sanh ắt có tử, mỗi cá nhân không thể tránh được sanh, lão, bệnh, tử. Lão khổ, bệnh khổ, quý vị có thể tránh khỏi hay chăng ? Có những người xem sanh tử rất nhạt, chết cũng chẳng bận lòng, kể như khá lắm, có thể thấy thông suốt rồi! Nhưng sau đấy còn có nỗi khổ luân hồi, quý vị chết là hết chuyện ư ? Nếu chết là hết chuyện thì cũng được lắm! Vậy thì chúng ta chẳng cần phải học Phật, chết là hết mà! Trên thực tế thì sao ? Chết chẳng phải là hết! Rắc rối ở chỗ này! Trong kinh Địa Tạng có nói, trong bốn mươi chín ngày sau khi chết, lại đầu thai. Tuyệt đại đa số chẳng lâu hơn bốn mươi chín ngày. Bốn mươi chín ngày đầu thai thì đầu thai trong đường nào ? Chẳng biết! Không biết, nghiệp lực dắt quý vị đi. Ba thiện đạo, ba ác đạo, [đầu thai trong đường nào không biết]. Quý vị phải hiểu rõ chân tướng này, hết thảy chúng sanh trong lục đạo gọi là "sanh tử bì lao" (sống chết nhọc nhằn), chẳng ngưng dứt, khổ quá! Chẳng phải là khi chúng ta chết, phiền não sẽ được giải quyết. Chẳng có cách nào hết! Vĩnh viễn chẳng thể giải quyết. Đời đời kiếp kiếp chẳng có cách nào giải quyết.

4. Khổ do đâu mà có ? Tập. Tập là phiền não, tức cái nhân, tham, sân, si, mạn, khởi Hoặc, tạo nghiệp, nên quý vị mới có quả báo. Khổ và Tập là nhân quả thế gian, Khổ là quả, Tập là nhân. Diệt và Đạo là nhân quả xuất thế gian, Diệt là quả. Tiếng Phạn gọi Diệt là Niết Bàn, Niết Bàn dịch sang nghĩa tiếng Hán là Diệt, diệt gì vậy ? Diệt sanh tử, diệt phiền não, diệt vô minh, diệt tà kiến. Phật và các vị đại Bồ Tát đắc quả báo ấy, quả báo ấy do đâu mà đạt được ? Phải tu Đạo. Đạo là nhân. Nương theo các lý luận và phương pháp do Phật Đà đã dạy, chúng ta phải nghiêm túc thực hiện.

5. Tuy Khổ, Tập, Diệt, Đạo là pháp Tiểu Thừa, nhưng nó thông với Đại Thừa, là giáo nghĩa căn bản trong Phật pháp. Các học giả tông Thiên Thai đã phối hợp pháp Tứ Đế với bốn giáo Tạng, Thông, Biệt, Viên. Khổ, Tập, Diệt, Đạo trong Tạng Giáo là Tiểu Thừa; Khổ, Tập, Diệt, Đạo của Thông Giáo, Biệt Giáo và Viên Giáo là pháp Đại Thừa thuần túy. Do vậy, [Tứ Đế] trọn chẳng phải là pháp riêng biệt của Tiểu Thừa.

6. Nhất định là trước hết phải "tri Khổ" (biết Khổ). Chúng ta biết cái quả khổ thì mới thật sự phát tâm đoạn cái nhân của sự Khổ. Đức Phật dạy chúng ta trì giới, trì giới là đoạn khổ nhân. Giết, trộm, dâm, dối, uống rượu là khổ nhân lớn nhất, là căn bản của sanh tử luân hồi. Giới luật nhà Phật chẳng phải là cố ý bó buộc chúng ta, khiến chúng ta nghe rồi sợ hãi, chẳng tự do, chẳng được tự tại, chẳng phải vậy! Giới luật nhằm làm cho quý vị thật sự liễu giải, nếu chẳng ngưng dứt những thứ ấy, sẽ chẳng có cách nào miễn trừ khổ quả, tự làm tự chịu! Quý vị thật sự dẹp trừ chúng từ trong tâm, tâm quý vị bèn thanh tịnh. Chẳng sát sanh, chẳng trộm cắp, chẳng tà dâm, chẳng nói dối, chẳng uống rượu, làm khá lắm, nhưng tâm địa chẳng thanh tịnh, có tác dụng hay không ? Vô dụng! Vẫn chẳng tránh khỏi sanh tử luân hồi. Quý vị mới hiểu vì sao hàng Tiểu Thừa chẳng bằng Đại Thừa Bồ Tát ? Nguyên nhân là do Tiểu Thừa tu giới nơi mặt Sự, tức là trên mặt sự tướng. Hàng Tiểu Thừa luận sự, chẳng luận tâm. Trong tâm khởi vọng niệm, họ chẳng màng đến, giống như pháp luật trong thế gian. Pháp luật thế gian luận sự, chẳng luận tâm. Tâm ta nghĩ muốn giết ai đó, nhưng ta chưa giết kẻ ấy, quyết định chẳng phạm pháp! Quý vị thật sự giết kẻ ấy thì mới bị phán tội, chịu phạt, đấy là luận sự, chẳng luận tâm. Đại Thừa Bồ Tát giới luận tâm, bất luận sự, nên Bồ Tát giới khó khăn!
 
7. Chúng ta thật thà hành trì Ngũ Giới, có thể niệm tốt đẹp một câu Phật hiệu, niệm đến mức tâm ta thanh tịnh, thành tựu Niệm Phật tam-muội. Đắc Niệm Phật tam-muội, giới luật của quý vị viên mãn, vì sao ? Có Định Cộng Giới. Tất cả giới luật đều nhằm giúp quý vị đắc Định. Nay quý vị đã đắc Định, đã đạt được, thảy đều trọn đủ, nên có Định Cộng Giới. Có thể niệm đến Lý nhất tâm bất loạn, bèn có Đạo Cộng Giới. Vì thế, chỉ cần niệm đến mức công phu thành phiến, Bất Niệm Tự Niệm, quý vị trọn đủ giới luật. Một thiên Niệm Phật Khai Thị của Ngẫu Ích đại sư nói như thế, chẳng phải là giả, mà là thật. Do vậy, niệm tốt đẹp một câu Phật hiệu, sẽ như Liên Trì đại sư đã nói : "Viên nhiếp ngũ tông, cai la bát giáo" (nhiếp trọn năm tông, bao trùm tám giáo). Năm tông là [năm pháp phái trong] Thiền Tông, tám giáo là hóa nghi tứ giáo và hóa pháp tứ giáo, bao gồm trọn vẹn Phật pháp. Niệm tốt đẹp một câu Phật hiệu này, nghiêm túc tu Ngũ Giới, Thập Thiện Nghiệp Đạo, đó là chuyện rất quan trọng, phải tận tâm tận lực thực hiện.

8. Mặt khác, nguyện kiếp sau trở lại Ta bà. Đức thế tôn dạy : "Thân người khó được" như hai thí dụ sau 

  • Mất thân này, rồi được lại thân người ít như lá trong nắm tay, mà mất thân người nhiều như lá trong rừng cây lớn.
  • Mất thân này rồi được lại thân người khó hơn rùa mù chui vào bọng cây. Ví như trong biển cả, trên mặt nước có một bọng cây lềnh bềnh trôi trên mằt nước, dưới đáy biển có con rùa mù, cứ một trăm năm rùa nổi lên mặt nước tìm bọng cây. Một trăm năm gió thổi bọng cây trôi giạt biết đến phương trời nào mà tìm. Dẩu cho tìm được, rùa mù không thấy đường làm sao chui vào bọng cây được. Thế mà Thế tôn nói còn dễ hơn được thân người. Bởi vậy người xưa nói :
    Thân này chẳng tính đời nay độ,
    Còn đợi bao giờ mới độ thân ? (lâu xa không biết đến bao giờ mới độ được thân).
9. Một khi sa vào ba ác đạo, địa ngục, ngạ quỹ, súc sanh chịu khổ sở vô cùng trong thời gian quá dài lâu. Vào địa ngục thọ phạt ít nhứt là một ngàn năm, một ngày ở địa ngục bằng một ngàn ngày ở Thế gian này, như vậy là phải thọ phạt ít nhứt là một triệu năm (ngàn ngàn năm). Làm súc sanh, như bầy kiến nọ, 7 vị Phật tuần tự ra đời mà vẫn chưa thoát được thân kiến.

10. Dù rằng hiện đời ta không làm việc ác, nhưng ác ý vẫn luôn phát khởi, theo Đại thừa, khởi ác niệm là có tội rồi, ác niệm ấy nuôi lớn hạt giống ác sẳn có nhiều đời nhiều kiếp ở Tạng thức. Trước giờ phút lâm chung. chúng chín muồi, khởi hiện hành là dẩn dắt ta vào ba ác đạo, như vậy là nguy to rồi !!! Bởi vậy người xưa nói : "Ba ác đạo dễ vào mà khó ra" như đã nói trên. Hãy cẩn trọng !!!

11. Sau khi vãng sanh Tây phương Cực Lạc liền chuyển phàm thành Thánh, thành Bồ Tát, hưởng thụ mọi niềm vui chẳng có nổi khổ, từ khổ còn không có làm gì có sự khổ, sống lâu vô lượng kiếp, tinh tấn tu hành, bất thối chuyển, một đời thành Phật. Thật là hạnh phúc biết dường nào. Nên Ngài Lý bĩnh Nam, thầy của Pháp sư Tịnh Không nói : "Người không nguyện vãng sanh Cực Lạc, không si thì cũng cuồng". Thật là quá đúng lắm vậy!

A Di Đà Phật.

Thích Minh Tuệ

Thêm tin, bài này vào Mạng xã hội của quý vị: Add to your del.icio.us del.icio.us | Digg this story Digg


  • email Email quý vị giới thiệu bài này
  • print Bản dành để in ra
  • Plain text Text