57.Cách trì danh hiệu Phật A Di Đà
Có năm cách trì danh: Cao thanh trì, Đê thanh trì, Kim cang trì, Mặc trì, Ý trì.
a- Cao thanh trì là niệm ra tiếng lớn.
b- Đê thanh trì là niệm ra tiếng nhỏ.
c- Kim cang trì là niệm không ra tiếng, còn nhép môi.
d- Mặc trì là vẫn niệm bằng miệng nhưng không ra tiếng (niệm thầm).
e- Ý trì là niệm bằng ý.
Chư tổ dạy: “Tâm vô nhị dụng”. Nghĩa là tâm không thể làm hai việc cùng một lúc. Khi tâm lo nghĩ một việc nào khác thì tâm không thể niệm Phật được.
Kinh Pháp Cú dạy: “Trong các pháp, tâm dẫn đầu, tâm là chủ, tâm tạo tác tất cả. Nếu đem tâm ô nhiễm tạo nghiệp nói năng hoặc hành động, sự khổ sẽ theo nghiệp kéo đến như bánh xe lăn theo chân con vật kéo xe. Trong các pháp, tâm dẫn đầu, tâm là chủ, tâm tạo tác tất cả. Nếu đem tâm thanh tịnh tạo nghiệp nói năng hoặc hành động, sự vui sẽ theo nghiệp kéo đến như bóng theo hình”.
Theo Duy Thức học: “Ý thức công vi thủ, tội vi khôi”. Nghĩa là về công, ý thức đứng đầu, về tội thì ý thức cũng đứng đầu. Làm ác do ý thức, làm thiện cũng do ý thức. Thí dụ: ý thức muốn đánh, muốn đá thì tay mới đánh, chân mới đá. Ý thức muốn chửi mắng, miệng mới chửi mắng,… Sa địa ngục do ý thức lôi kéo. Vãng sanh Cực Lạc cũng do ý thức đưa đẩy. Làm ma hay làm Phật đều do ý thức.
. Khi ý thức niệm Phật, như đã nói ở trên, thì ý thức không còn làm được việc gì khác, bặt vọng niệm, vọng tưởng, mà câu Phật hiệu luôn hiện tiền.
Trong suốt thời gian ý trì không có vọng niệm vọng tưởng, đúng là tu chỉ của Thiền. Lại lắng nghe rành rẽ, rõ ràng danh hiệu Phật, đó là tu quán của Thiền. Như vậy ý trì không khác chỉ quán song tu của Thiền.
Bằng những lý lẽ trên, với ý trì, ta bắt ý thức phải niệm Phật cầu vãng sanh Cực Lạc, thật đúng là diệu pháp. Nhờ vậy ý trì giúp hành giả sớm đạt Nhập Tâm, Bất Niệm Tự Niệm, vãng sanh Cực Lạc, Thành Phật độ chúng sanh.
Trích sách Bất Niệm Tự Niệm
Thích Minh Tuệ


