Niệm Phật chắc chắn vãng sanh

82.Niệm Phật chắc chắn vãng sanh

  1. *Mười niệm vãng sanh

Trong Ấn Quang Đại sư toàn tập, phần “Vĩnh tư tập’, cư sĩ Vương Bách Linh có một đoạn tự thuật như sau:

Mùa đông năm Dân Quốc thứ hai mươi lăm, một lần tôi thổ huyết rất nhiều, khi ấy mạng sống chỉ còn trong hơi thở. Tuy nhiên, khi xét lại tâm mình thì tôi thấy, một là không hoang mang, hai là không sợ hãi, chỉ đáng tiếc là việc niệm Phật vẫn chưa được tốt.
Sau khi khỏi bệnh, tôi cùng với người bạn là một vị tăng đến Giang Tô, Triết Giang hành hương lễ Phật. Đến Tô Châu đảnh lễ Sư rồi trình bày về bệnh tình nguy kịch cũng như tâm trạng của mình. Sư nghe xong liền quát lớn:

Nếu ông nghĩ như vậy, thì không đến được Tây Phương đâu! Niệm như thế nào mới gọi là tốt, mười niệm vãng sanh.

       Có vị cư sĩ họ Vương, vào mùa đông năm Dân Quốc thứ hai mươi lăm (1936), một lần bỗng thổ ra nhiều huyết, mạng sống chỉ còn chút hơi thoi thóp, có thể chết bất cứ lúc nào. Khi ấy, tâm trạng của ông ra sao? Ông ta không hoang mang rối loạn, cũng chẳng sợ hãi.

Thông thường con người khi lâm chung, tâm thường sẽ bị chi phối nhiều bề, tinh thần không làm chủ được, đường trước mờ mịt, không nơi nương tựa. Nhưng tất cả những trạng thái ấy, vị cư sĩ này đều không gặp phải. Ngược lại, ông ta rất bình tĩnh. Ông chỉ băn khoăn một điều là tuy hàng ngày mình niệm ‘Nam mô A-di-đà Phật’ nhưng chưa được tịnh niệm tương tục, vẫn còn vọng tưởng xen tạp.

Sau khi khỏi bệnh, ông cùng với một vị tăng đến Giang Tô, Triết Giang hành hương lễ Phật. Không biết lúc này Đại sư Ấn Quang đang bế quan trong chùa Báo Quốc ở Tô Châu hay ở chùa trên núi Linh Nham. Cuối cùng, ông ta đến Tô Châu đảnh lễ Đại sư Ấn Quang rồi trình bày về bệnh tình cũng như tâm trạng của mình. Đại sư Ấn Quang nghe xong, lập tức quát:

Nếu như ông còn ôm khư khư cái thứ quan niệm này, thì e rằng không thể vãng sanh được!

Niệm Phật như thế nào mới gọi là tốt?- Mười niệm đã đủ để vãng sanh, sao lại có chuyện niệm tốt với không tốt? Huống hồ ông niệm Phật đâu phải chỉ có mười niệm.
Trong Quán kinh phần ‘Hạ phẩm hạ sanh’ nói: “Đầy đủ mười niệm”.

Chúng ta niệm Phật đều hơn mười niệm, hiện tại đã là người niệm Phật thì đương nhiên chúng ta sẽ vãng sanh.
Chúng ta phải điều chỉnh tâm thái của mình, biết rằng mình chỉ là kẻ hạ phẩm hạ sanh khi lâm chung, cho nên hiện tại chỉ cần niệm Phật ‘cho đến mười niệm’.

  1. Thí dụ ‘Tảng đá lớn nhờ thuyền

Kinh Na Tiên tỳ-kheo có một thí dụ ‘Tảng đá lớn nhờ thuyền’.
Có vị quốc vương đến gặp một vị A-la-hán xin được chỉ dạy Phật pháp. Quốc vương hỏi vị A-la-hán:- Nếu có người suốt đời không có duyên gặp Phật pháp, không biết học đạo tu hành, cũng không gặp được thiện duyên để hành thiện tích đức, trái lại chỉ gặp người ác, cảnh xấu, nên người đó cả đời tạo nhiều nghiệp ác như: Thập ác, ngũ nghịch, phỉ báng chánh pháp, không biết hổ thẹn. Lẽ ra người đó phải đọa vào địa ngục A-tỳ. Thế nhưng, khi lâm chung, nếu người ấy khởi tâm niệm mấy câu Phật hiệu thì có thể thoát khỏi nghiệp địa ngục mà vãng sanh Tịnh độ, tôi không tin là có đạo lý này.
Vị quốc vương lại nói:

Có người, bình sanh chỉ sát hại một sinh mạng, sau khi chết phải đọa vào địa ngục, tôi cũng không tin lại có thứ đạo lý này.
Vị A-la-hán nghe quốc vương nói xong thì ung dung hỏi:

– Nếu đại vương đem thả một viên đá nhỏ trên mặt nước thì nó nổi hay chìm?

Quốc vương đáp:

– Đương nhiên là chìm, vì đã là đá thì bất kể to hay nhỏ, nếu thả xuống nước thì nó đều chìm đến đáy.

Vị A-la-hán lại hỏi:

– Nếu để một trăm hòn đá lên trên thuyền thì nó có chìm không?

Quốc vương đáp:

– Đương nhiên là không chìm, bởi vì nó được đặt lên trên thuyền.

Vị A-la-hán liền nói:

– Lý đạo cũng như vậy. Một người cả đời làm nhiều việc ác, tội nghiệp vô cùng sâu nặng, cũng giống như một trăm hòn đá kia, lẽ ra nhất định phải chìm xuống tận đáy nước, nổi là việc không bao giờ có. Thế nhưng, khi lâm chung nếu người ấy niệm Phật, nương vào nguyện lực từ bi cứu độ của Phật thì sẽ thoát khỏi tội đọa vào địa ngục A-tỳ, cũng giống như để một trăm hòn đá lớn lên trên thuyền cũng không thể chìm được.

Còn một người cả đời chỉ sát hại một sinh mạng, tội nghiệp như thế không phải là nặng, nhưng vì người này không nương tựa vào sức cứu độ của Phật, cho nên theo nghiệp lực mình đã tạo mà phải đọa vào địa ngục. Cũng giống như viên đá tuy nhỏ, nhưng nếu không được để lên thuyền thì rốt cuộc cũng bị chìm xuống đáy biển

Quốc vương nghe xong thí dụ này liền hoát nhiên đại  ngộ, từ đó tin tưởng niệm Phật có thể vãng sanh Tịnh độ.

Thế giới Ta-bà còn gọi là ‘đời ác ngũ trược’. Chúng sanh trong cõi này trong tâm đều chất đầy chủng tử nghiệp lực tham, sân, si, mạn, nghi, chỉ khác là có người thiện nhiều ác ít, có người ác nhiều thiện ít, thậm chí có người suốt đời chỉ tạo ác chưa từng hành thiện tích đức. Thế nhưng, tuyệt đối không hề có người nào cả đời chỉ hành thiện, tích đức mà chưa từng làm qua việc xấu. Thế nên, sở dĩ chúng sanh sanh ra ở thế giới Ta-bà này là đều do cùng có cộng nghiệp, cùng một bản chất.

Cho nên, chúng ta là người học Phật, nhất là người tu học pháp môn Tịnh Độ, phải tự thấy mình là một chúng sanh tội ác, sống trong đời ác ngũ trược, cũng giống như thí dụ hòn đá lớn vừa nói ban nãy. Nhất định phải nương vào thuyền bản nguyện của Đức Phật A-di-đà thì mới có thể từ bờ sanh tử bên này, vượt qua biển khổ lục đạo tới bờ Niết-bàn bên kia được.

Bất luận là người nào, bất kể tu pháp môn gì, nếu không nương vào Phật lực thì cũng đều giống như viên đá, cuối cùng sẽ chìm xuống đáy biển, tiếp tục luân hồi.

Nhận định: Hai vị cư sĩ trên trước cơn thập tử nhứt sanh không sợ chết là điều rất quý, nhưng lo ngại là mình niệm Phật chưa được tốt, chưa được tịnh niệm tương tục, vẫn còn vọng tưởng xen tạp, sợ rằng không được vãng sanh. Hai quan niệm này hoàn toàn sai lầm,nên bỉ Liên tông thập tam tồ Ấn Quang đại sư quở trách là đúng quá  rồi. Liên Tông Nhị tổ Thiện Đạo đại sư, Ngài là A Di Đà Phật hóa thân, Ngài dạy: Bình sanh nghiệp thành” nghĩa là ngay khi ta niệm Phật thì lập tức nghiệp vãng sanh thành tựu”.miễn là  ta tiếp tục niệm Phật đến suốt đời. Khi lâm chung nhứt định được vãng sanh, bất luận tình huống xấu đến  cở nào.

Mặt khác, qua thí dụ trên viên đá dù nhỏ như hạt cát bỏ xuống biển  liền bĩ chìm tận đáy biển. Trăm hòn đá lớn chất lên thuyền đều không chìm mà được đưa đến nơi an toàn. Cũng vậy hành giả niệm Phật, dù đã lở tạo nhiều tội nặng, nhưng nương vào thuyền từ của đức từ phụ Di Đà nên vẫn được vãng sanh an toàn về Cực lạc quốc.

Trích Lời giảng của Pháp sư Huệ Tịnh

Thích Minh Tuệ

 

Viết một bình luận