Câu hỏi Tịnh độ 2

 

Khai Tổ Thiện Đạo Đại sư giải đáp

111.Câu hỏi Tịnh độ 2

6- Hỏi : Tự lực và tha lực ý nghĩa như thế nào ?

 Đáp : Tự lực giống như đứa bé mới ba tuổi, nhà cách kinh thành xa ngàn dặm mà bảo đứa bé ấy tự đến kinh thành cầu quan chức. Như thế làm sao đến được ! Tại sao ? Vì còn trẻ nhỏ. Sự tu hành của các môn khác cũng như thế, cần phải nhiều kiếp tu tập mới thành tựu. Giống như đứa bé dùng tự lực đi đến kinh thành thì không thể đến được, bởi vì tự lực. Nói về tha lực, giống như đứa trẻ tuy nhỏ, nhưng nương vào sức lực cha mẹ và voi, ngựa, xe cộ, không bao lâu đến kinh thành, bèn được quan chức.

Tại sao ? Vì do tha lực. Tu hành niệm Phật cũng như thế, lúc sắp mạng chung nương nguyện lực của Phật A Di Đà, chỉ trong khoảnh khắc vãng sinh Tây Phương, được vào bậc Bất thối. Giống như cha mẹ đem voi, ngựa, xe cộ chở trẻ con, không bao lâu đến kinh thành tìm được quan chức. Vả lại, tự lực giống như người nghèo, dùng sức tuy nhiều mà được tiền rất ít. Các môn tu hành khác cũng như thế, dùng sức rất nhiều nhưng công đức rất ít. Giống như đi làm thuê cho nhà người nghèo không khác. Tha lực giống như làm thuê cho vương gia, dùng sức rất ít được tiền vô số. Tại sao ? Vì nương vào sức mạnh của vương gia. Niệm Phật cũng như thế, vì nương nơi nguyện lực của Phật, dụng công rất ít, công đức vô biên.

Một ngày cho đến bảy ngày chuyên tâm niệm Phật, mau được vãng sinh Tịnh độ, sớm chứng đắc đạo Giác ngộ Vô thượng, giống như đi làm thuê cho vương gia không khác. Hơn nữa, tha lực giống như con kiến bám trên cánh đại bàng, đại bàng liền đem kiến để trên núi Tu Di. Kiến được lên cao, thọ hưởng những điều thích thú. Phàm phu niệm Phật cũng như thế, nương vào nguyện lực của Phật mau được sinh sinh về Tây Phương, thọ hưởng sự vui thích, giống như con kiến nương sức mạnh của đại bàng mà được lên núi.

Đây là tha lực. Các môn tu hành khác giống như con kiến dùng tự lực bò lên núi, chẳng thể tới được. Đây là tự lực. Tự lực giống như tôm tép, tha lực giống như rồng. Có những tôm tép ngậm vào vảy rồng, rồng mang tôm tép mau chóng vào biển cả. Do chúng sinh niệm Phật nên đem chúng sinh mau chóng đến Tây Phương. Vả lại, tự lực cũng giống như kẻ phàm phu bị què không thể đi mau.

Tha lực giống như Chuyển Luân Vương bay trên hư không, qua lại khắp tứ thiện hạ, vì nương vào sức mạnh của bánh xe báu. Nương vào nguyện lực của Phật cũng như thế, trong một khoảnh khắc liền được vãng sinh Tây Phương vào bậc Bất thối. Các môn tu hành khác giống như đi bộ trên đất bằng; tu hành niệm Phật giống như ngồi trên thuyền lướt trên sông nước, đi nhanh vượt xa không chướng ngại.

Niệm Phật vãng sinh cũng như thế, dụng công rất ít mà sớm chứng ngộ Bồ-đề. Pháp môn niệm Phật do nương vào sức mạnh bản nguyện của Phật A Di Đà nên mau chóng thành Phật, vượt qua các môn khác gấp trăm ngàn vạn lần. 

  1. MÔN NIỆM PHẬT ĐƯỢC LỢI ÍCH

 7-Hỏi: Niệm Phật A Di Đà vãng sinh Tịnh độ thù thắng, nói chung được bao nhiêu lợi ích ?

– Đáp: Y theo Xà Lê Thiện Đạo Tập, pháp niệm Phật gồm có hai mươi ba điều lợi ích. Hai mươi ba điều ấy là :

  1. Diệt trừ tội chướng sâu nặng.
  2. Ánh sáng nhiếp thọ.
  3. Phật A Di Đà hộ niệm.
  4. Bồ tát thầm gia vị.
  5. Chư Phật bảo hộ.
  6. Bát bộ phòng vệ.
  7. Báu vật công đức tích tụ.
  8. Đa văn trí tuệ.
  9. Không thối chuyển nơi Bồ-đề.
  10. Thấy Phật A Di Đà.
  11. Cảm Thánh chúng đến tiếp rước.
  12. Từ quang chiếu rọi
  13. Bạn lành Thánh chúng đồng khen ngợi.
  14. Bạn lành Thánh chúng đồng tiếp rước.
  15. Thần thông bay trên hư không.
  16. Sắc thân thù thắng
  17. . Mạng sống lâu dài.
  18. Được sinh nơi thù thắng.
  19. Tận mặt gặp Thánh chúng.
  20. Thường nghe diệu pháp.
  21. Chứng ngộ Vô sinh Pháp nhẫn.
  22. Trải qua phụng sự chư Phật ở các phương và được Phật thọ ký.
  23. Trở về cõi nước mình được Đà-la-ni. Đây là sự lợi ích trong

Niệm Phật Tập của Xà Lê Thiện Đạo ở Tây Kinh. Lại theo Hòa thượng Đại Hạnh thì niệm Phật có mười điều lợi ích :

  1. Được oai lực Phật gia bị.
  2. Dễ thực hành.
  3. Công đức rất nhiều.
  4. Mình và người rất hoan hỷ.
  5.  Mau được thấy Phật.
  6. Nhất định được vào bậc Bất Thối.
  7. Nhất định sinh về Cực Lạc.
  8. Không xa rời Phật.
  9. Mạng sống lâu dài.

10.Không khác các bậc Thánh.

Lại y theo các kinh, niệm Phật vãng sinh có ba điều lợi ích :

  1. Diệt trừ các tội lỗi.
  2. Công đức vô biên.
  3. Được sự thù thắng
  4. Chư Phật đồng thanh chứng minh.
  5. Chư Phật đồng hộ niệm.
  6. Chư Phật trong mười phương đồng khuyên tin niệm.
  7. Bao nhiêu bệnh tật do niệm Phật đều được lành.
  8. Lúc sắp lâm chung tâm không điên đảo.
  9. Một pháp niệm Phật thâu nhiếp nhiều pháp.
  10. Lúc sắp mạng chung Phật đến tiếp dẫn.
  11. Dùng công phu ít mà mau được vãng sinh Tịnh độ.
  12. Hóa sinh trong đài hoa
  13. Thân sắc vàng rực.
  14. Mạng sống lâu dài.
  15. Sống mãi không chết.
  16. Thân có ánh sáng.
  17. Đủ ba mươi hai tướng.
  18. Được sáu thần thông.
  19. Được Vô sinh Pháp nhẫn.
  20. Thường thấy chư Phật.
  21. Làm bạn với chư Bồ-tát.
  22. Hương hoa, âm nhạc, sáu thời cúng dường.
  23. Y phục, thức ăn tự nhiên đầy đủ, nhiều kiếp không cùng tận. 24. Tự nhiên tiến thẳng đến Giác ngộ.
  24. Thường được trẻ mãi không già.

26.Thường được mạnh khỏe, không bệnh.

27.Không còn bị đọa vào ba đường đen tối.

  1. Thọ sinh tự tại.
  2. Ngày đêm sáu thời thường nghe diệu pháp.
  3. Trụ nơi bậc Bất thối.

Đây là y theo các kinh, niệm Phật vãng sinh Tịnh độ gồm có ba mươi điều lợi ích. Lại theo văn trong kinh Niết-bàn, có năm trăm kẻ cướp ở rừng núi bị vua Ba Tư Nặc bắt được, sau đó móc hai mắt, chặt chân tay, bỏ chúng xuống hầm. Trong bọn cướp có một người đã từng ở bên đức Phật, nghe nói về viêc niệm Phật cứu sự khổ nạn cho người, bèn truyền dạy cho nhau đồng lòng niệm Phật. Khi ấy, bọn cướp cùng phát nguyện, xưng danh hiệu Phật ba lần. Lúc đó, đôi mắt chúng được bình phục, tay chân như cũ.

Thế nên biết sư lợi ích của niệm Phật chẳng thể nghĩ bàn. Trong kinh này còn nói, trong nước Thiên Trúc có một Phật tử kính tin Tam bảo, thường ưa cúng dường chúng Tăng. Trong chúng Tăng có một Tỳ-kheo bị bệnh nặng, lương y chẩn đoán phải dùng thịt người nấu canh uống vào bệnh mới lành. Bấy giời, Phật tử nữ vì kính tin Tam bảo bèn cắt thịt trên người để cúng dường vị Tỳ-kheo. Tỳ-kheo ấy ăn rồi bệnh liền giảm. Vết thương trên người của Phật tử nữ kia đau đớn không thể chịu nổi, cô liền niệm Phật nên khổ đau đều hết, vết thương bình phục như cũ.

 Do đó mà biết, sự lợi ích của việc niệm Phật chẳng thể nghĩ bàn. Lại theo kinh Nguyệt Đăng Tam Muội nói : «Chẳng những vết thương bình phục mà tất cả bệnh hoạn đau khổ đều được tiêu trừ do chuyên tâm niệm Phật ». Nên kinh ấy nói : «Nếu gặp người sắp chết, bệnh nặng đau khổ bức bách, không thể trị liệu vẫn không bỏ Niệm Phật tam-muội thì tất cả bệnh khổ đêu được tiêu trừ ».

Vì thế lúc Xà Lê Thiện Đạo và Hòa thượng Đại Hạnh còn sống, có mấy người bệnh tật do niệm Phật đều được lành. Ngoài ra, các bệnh khác do niệm Phật được lành có vô lượng vô biên, không thể kể hết. Không chỉ niệm Phật bệnh được khỏi, gần đây nơi này còn có người niệm Phật trước sau cảm được mấy hạt Xá lợi, do vậy họ thường luôn cúng dường. Nên biết lợi ích của việc niệm Phật thật khó nghĩ bàn!

  1. MÔN ĐÃ ĐƯỢC VÃNG SINH

8-Hỏi: Theo kinh A Di Đà nói : « Đã vãng sinh, đang vãng sinh, sẽ vãng sinh », trước nay tuy khuyên niệm Phật A Di Đà, nhưng chưa biết hiện nay vãng sinh số lượng bao nhiêu, có người được vãng sinh rồi chăng ?

Đáp: Theo kinh Tịnh độ nói, thế giới Tà-ba có sáu mươi bảy ức Bồ-tát Bất thối chuyển niệm Phật A Di Đà được vãng sinh. Ở cõi nước phương khác cũng như thế, người được vãng sinh vô lượng vô biên. Lại theo kinh Hoa Nghiêm nói, Tỳ-kheo Đức vân niệm Phật vãng sinh Cực Lạc. Còn theo kinh A Di Đà thì A-nan, Xá Lợi Phất… nghe Phật nói đều hoan hỷ tin nhận, liền được vãng sinh. Theo kinh Quán Vô Lượng Thọ,bà Vi Đề Hy và năm trăm thị nữ niệm Phật A Di Đà vãng sinh Tịnh độ.

Tất cả những người này đều chẳng phải Bồ-tát, Thanh văn mà vẫn vãng sinh. Vả lại gần đây ở Bắc Đô, có Thiền sư Đạo Xước, Luật Sư Xà Lê Thiện Đạo ở Tây Kinh, Pháp sư Hoài Cảm, Hòa thượng Đại Hạnh, Pháp hội chư Tăng hơn mấy trăm vị niệm Phật A Di Đà vãng sinh Tịnh độ. Không chỉ có các vị tăng vãng sinh, ở Đông Kinh, Tây Kinh và những nơi khác còn có những vị Ni sư được vãng sinh Tịnh độ. Chẳng những các Ni sư được vãng sinh, ở Tây Kinh, Đông Đô và các nơi khác còn có các vị Cư sĩ, người hiền và Phật tử nữ… niệm Phật A Di Đà, lúc sắp lâm chung được cảnh giới lành vãng sinh Tịnh độ. Các phẩm loại như thế, không thể nói đầy đủ trong truyện vãng sinh. Đây tức là có người đã được vãng sinh. Pháp m niệm Phật là giáo pháp mà phàm phu, Nhị thừa và chư Bồ-tát cùng thực hành.

  1. MÔN SO SÁNH CÔNG ĐỨC

9- Hỏi : Theo trong kinh A Di Đà, không thể dùng chút nhân duyên phước đức, căn lành mà được vãng sinh cõi kia. Chưa biết sao gọi là ít căn lành, sao gọi là nhiều căn lành ?

Đáp : Tám vạn bốn ngàn pháp môn của Như Lai, nếu so sánh với pháp môn niệm Phật thì những việc lành xen tạp khác đều là ít căn lành, chỉ có một môn niệm Phật là nhiều căn lành, nhiều phước đức. Vì sao biết được ? Theo kinh Quán Vô Lượng Thọ, người Ha phẩm Hạ sinh, thành tựu mười niệm liền vãng sinh Tịnh độ ; niệm Phật một tiếng nhất định được diệt trừ tội nặng của sự sinh tử trong tám mươi ức kiếp. Một niệm đã có thể diệt tội nặng của sự sinh tử trong tám mươi ức kiếp, ắt biết rõ rằng lại được công đức vi diệu trong tám mươi ức kiếp. Do đó nên biết, một pháp niệm Phật tức là nhiều căn lành. Vả lại, những điều lành xen tạp khác là tự lực, người tu hành phải nhiều kiếp mới thành tựu. Tu hành niệm Phật vì nương nơi sức mạnh bản nguyện của Phật A Di Đà nên mau thì một ngày, chậm thì bảy ngày, liền sinh Tịnh độ trụ nơi bậc Bất thối chuyển, do đó trong kinh A Di Đà nói : « Nếu có thiện nam tử, thiện nữ nhân nghe nói về Phật A Di Đà liền chấp trì danh hiệu. Hoặc một ngày, hoặc hai ngày, cho đến bảy ngày nhất tâm không loạn. Người ấy lúc lâm chung, Phật A Di Đà và chư Thánh chúng hiện ra trước mắt. Người ấy lâm chung tâm không điên đảo, được vãng sinh cõi Cực Lạc của Phật A Di Đà ».

Vì thế nên biết, một pháp môn niệm Phật là nhiều căn lành, nhiều phước đức.

 9- Hỏi : Niệm Phật một tiếng có thể diệt tội của sự sinh tử trong tám mươi ức kiếp, chẳng biết một kiếp là bao lâu ?

 Đáp : Một kiếp không thể đếm được. Theo trong giáo lý, lấy một tảng đá cao rộng bốn mươi dặm, trên cõi trời Đao-lợi có thiên y rất mỏng và nhẹ, ba năm phất qua tảng đá ấy một lần, phất cho đến khi tảng đá thành vi trần, mới là một đại kiếp. Có một người tạo nên tội nghiệp, hoặc sát sinh, trộm cướp, tà dâm, nói dối, nói hai lưỡi, nói lời ác, tham sân, tà kiến, tạo năm tội nghịch, bất hiếu, phỉ báng Đại thừa, tạo tất  cả nghiệp ác. Nếu người này niệm Phật, tội trong sinh tử thảy đều tiêu diệt, lại được công đức vi diệu trong tám mươi ức kiếp. Thế nên biết, một pháp môn niệm Phật này là nhiều căn lành, nhiều phước đức. Lại tính về số kiếp, mười ngàn kiếp mới thành một vạn kiếp, mười vạn kiếp mới thành một ức kiếp. Từ mười ức kiếp đến tám mươi ức kiếp thời gian ấy thật lâu dài vô kể. Nay chỉ niệm một tiếng Phật còn được công đức nhiều như thế, huống gì có một người một ngày niệm mười vạn câu A Di Đà Phật, hoặc có người một ngày niệm hai mươi vạn câu, công đức ấy thật không sao kể xiết. Theo kinh A Di Đà, một ngày hoặc bảy ngày niệm Phật công đức vô lượng vô biên. Do nhiều công đức nên vãng sinh Tịnh độ, vãng sinh Tịnh độ tức là Bồ-tát Bát Địa trở lên.

Cho nên trong kinh A Di Đà, chư Phật trong mười phương cùng nhau khen ngợi là không thể nghĩ bàn. Những việc lành xen tạp khác suy xét được giới hạn, tính toán được số lượng nên gọi ít căn lành, đó là có thể nghĩ bàn. Niệm Phật công đức rộng lớn vô biên, tâm chẳng thể suy xét, miệng chẳng thể luận bàn. Thế nên, kinh nói chẳng thể nghĩ bàn. Do đó biết rằng, một pháp môn niệm Phật là nhiều căn lành, những căn lành khác chẳng thể sánh kịp.

Vả lại, so sánh về công đức niệm Phật được phân làm ba bậc : – Một là so sánh một niệm. – Hai là so sánh mười niệm. – Ba là so sánh một ngày đến bảy ngày. Theo kinh Quán Vô Lượng Thọ : « Niệm Phật một tiếng diệt trừ tội nặng của sự sinh tử trong tám mươi ức kiếp, lại được công đức vi diệu trong tám mươi ức kiếp ». Chỉ công đức một kiếp còn chẳng thể nghĩ bàn, huống gì là một trăm kiếp. Công đức ở trong một trăm kiếp còn chẳng thể nghĩ bàn, huống gì là một ngàn kiếp. Công đức trong một ngàn kiếp còn chẳng thể nghĩ bàn, huống gì là vạn kiếp. Công đức trong vạn kiếp chẳng thể nghĩ bàn huống gì là một ức kiếp, cho đến công đức trong tám mươi kiếp.

Do không thể biết được số lượng nên gọi là công đức không thể nghĩ bàn. Cho nên trong kinh Quán Vô Lượng Thọ nói rằng: «Người tạo năm tội nghịch, phỉ báng các kinh điển Đại thừa, lúc sắp mạng chung niệm mười câu A Di Đà Phật liền vãng sinh Tịnh độ». Đây là pháp Hạ phẩm Hạ sinh. Công đức trong một niệm còn vô lượng, huống gì hai niệm cho đến mười niệm. Theo kinh Quán Vô Lượng Thọ, người phỉ báng kinh điển Đại thừa, dùng vật của thường trụ, phá nhiều giới cấm, tạo đủ các nghiệp ác, nhưng lúc lâm chung nếu xưng niệm một câu A Di Đà Phật thì được công đức, bao nhiêu tội nghiệp đã tạo thảy đều tiêu diệt hết, liền vãng sinh Tịnh độ.

Thế nên, kinh nói : «Ở trong một niệm diệt trừ tội nặng của sự sinh tử trong tám mươi ức kiếp». Đây là pháp Hạ phẩm Trung sinh.

10- Hỏi : Tội lỗi nghiệp chướng đã quá nhiều, tại sao niệm mười tiếng có thể trừ diệt tội lỗi trong nhiều kiếp ?

Đáp : Niệm Phật mười tiếng nhất định có thể diệt trừ tội lỗi trong nhiều kiếp. Do đâu biết được điều này ? Xin nêu thí dụ để giải thích : Ví như có người chất chứa củi cả ngàn ngày, nhưng nổi lửa đốt không hơn nửa ngày cháy hết. Tội nghiệp phiền não cũng như củi, công đức niệm Phật cũng như lửa mạnh. Tội lỗi nghiệp chướng từ vô lượng kiếp đến nay, do công đức của mười câu niệm Phật thảy đều được tiêu diệt.

Vả lại, tội lỗi nghiệp chướng cũng như căn nhà tối ngàn năm, đèn sáng vừa soi, tối tăm xóa sạch. Công đức của sự niệm Phật cũng như thế. Tội lỗi nghiệp chướng từ vô lượng kiếp đến nay, do công đức niệm Phật A Di Đà tất cả thảy đều tiêu diệt. Vì thế nên biết, niệm Phật nhất định hay diệt trừ tội lỗi trong nhiều kiếp. Kinh Quán Vô Lượng Thọ Phật nói : « Vì ông xưng danh hiệu Phật nên các tội lỗi dều tiêu diệt. Ta đến tiếp dẫn ông ».

Hơn nữa, công đức của mười câu niệm Phật còn vô biên, huống gì có người một ngày niệm được mười vạn câu A Di Đà Phật, một ngày niệm được hai mươi vạn câu A Di Đà Phật. Công đức niệm Phật trong một ngày còn vô biên, huống gì công đức niệm Phật từ hai ngày đến bảy ngày. Theo kinh A Di Đà, người sắp mạng chung, mau thì một ngày, chậm thì bảy ngày niệm Phật liền vãng sinh Tịnh độ.

Còn nói : « Những chúng sinh được sinh về Tịnh độ đều là bậc Bất thối chuyển », tức là Bồ-tát Bát Địa. Đây là pháp Thượng phẩm Thượng sinh. Do đâu biết được điều ấy ? Ví như các loại cửa của thế gian, người nhiều tiền của làm cửa loại tốt, người nghèo khó làm cửa loại xấu. Người niệm Phật rất nhiều nên nhiều công đức, sinh về Tịnh độ vào hàng Thượng Thượng phẩm. Người niệm Phật rất ít vào hàng Hạ Hạ phẩm.

Như Lai tuy nói tám vạn bốn ngàn pháp môn, chỉ có một môn niệm Phật là pháp tối thượng. Như Lai tuy nói các công đức lành, chỉ có một pháp niệm Phật là nhiều căn lành, nhiều phước đức. Các  pháp môn khác thật chẳng thể sánh bằng phương pháp niệm Phật theo các kinh nói rất khó gặp. Do đâu biết được điều đó ? Kinh Vô Lượng Thọ nói : « Thời quá khứ có một quốc vương, phát khởi lòng tin định thực hành pháp niệm Phật. Nhà vua bèn đến chỗ thiện tri thức mong cầu pháp niệm  Phật. Bấy giờ, thiện tri thức bảo Đại vương rằng

  • Lý tột cùng của pháp niệm Phật này rất khó nghe được. Đại vương là bậc tôn quí đâu thể học được. Nhà vua thưa với Đại sư :
  • Nếu người có thể vì ta nói về pháp cốt yếu của niệm Phật, ta sẽ trọn đời làm người cung cấp, hầu hạ. Bấy giờ thiện tri thức bảo với nhà vua rằng :
  • Nếu vua muốn tu về pháp cốt yếu của niệm Phật nên bỏ ngôi vị, đến đây làm người cung cấp. Trải qua thời gian lâu dài không thối lui, tôi sẽ nói về pháp cốt yếu của niệm Phật cho Ngài.
  • Bấy giờ nhà vua bèn bỏ ngôi vị, đi theo vị thiện tri thức cung cấp những điều cần thiết. Khi đó, nhân dân sống lâu vô lượng. Trải qua tám ngàn năm, nhà vua chịu cực khổ, chẳng ngại mọi nhọc ngằn, không sinh tâm lui sụt. Trong thời gian ấy, nhà vua hai lần được nghe nói về Niệm Phật tam-muội.
  • Đời sau, nhà vua được gặp hai vạn tám ngàn chư Phật đồng vì ông nói về Niệm Phật tam-muội ». Nhà vua ấy, khi nghe pháp niệm Phật nên được thành Phật. Huống gì chúng ta hiện nay được nghe mà còn chí thành tin niệm, lẽ nào lại không được vãng sinh thế giới Cực Lạc ư ? Muôn ức chúng sinh trầm luân trong đường ác không được thành Phật, chỉ vì không gặp được pháp môn niệm Phật này. Thế nên biết, pháp niệm Phật thật rất khó gặp !

Trích sách Niệm Phật Cảnh của Khai Tổ Thiện Đạo Đại sư

Thích Minh Tuệ

 

Viết một bình luận