Van Dap Tinh Do 47

 400.Van Dap Tinh Do 47

 

Câu hỏi 91: Phát Bồ đề tâm lấy Tứ hoằng thệ nguyện làm gốc. Hạnh đầu của Tứ hoằng thệ nguyện là: “Chúng sanh vô biên thệ nguyện độ”. Con tự độ con còn chưa xong, làm sao độ chúng sanh, thưa Thầy?

Đáp: Vẫn độ được chứ! Chúng sanh có hai loại trong và ngoài.

1. Chúng sanh trong là những tâm niệm, tập quán bên trong người như tham, sân, si, mạn, ích kỷ, ganh ghét, tật đố, …, chuyển hóa, hóa giải chúng là độ chúng đấy!

Chúng sanh ngoài là tất cả con người cùng những sinh vật khác. Không gây tổn hại, làm lợi ích cho chúng sanh là độ họ. Có nhiều cách lắm, đại khái như sau:  Ăn chay, không sát hại chúng sanh;

Phóng sanh là cứu mạng sống của chúng sanh. Hạn chế chi tiêu, dành dụm tiền để mua chim cá, rùa, …, đem thả (phóng sanh). Hằng ngày dán, kiến, …, vào nhà, không sát hại chúng mà bắt đem ra ngoài, chú nguyện rồi thả;  Khuyến khích, hướng dẫn thân nhân và bạn bè niệm Phật cầu vãng sanh Cực Lạc;  Chia sẻ kinh nghiệm tu hành cho bạn đồng tu;  Góp phần ấn tống, phân phối kinh sách, đĩa (cd) thuyết pháp cho mọi người;  Hằng ngày hồi hướng công đức tu hành cho tất cả chúng sanh trong mười phương, khắp pháp giới đồng với mình vãng sanh Cực Lạc trọn thành Phật đạo;

3. Vãng sanh Cực Lạc đắc vô sanh pháp nhẫn, minh tâm kiến tánh, trở về Ta bà hành Bồ Tát hạnh sẽ độ sanh rốt ráo hơn.

Câu hỏi 92 Bạch Thầy, con tu là muốn thoát khỏi sanh tử luân hồi. Có vị thầy nói: Muốn thoát khỏi sanh tử luân hồi là phải dẹp trừ ngã tướng.

Còn cái “Ta” thì không thể thoát khỏi sanh tử luân hồi. Con tự biết con không có khả năng  làm việc ấy. Vậy con phải làm sao để đoạt được chí nguyện, thưa thầy?

Đáp: 1. Vị thầy ấy nói rất đúng, muốn thoát khỏi sanh tử luân hồiphải dẹp trừ ngã tướng. Còn cái “Ta” thì mọi suy tư, hành động đều vì bản ngã, ích kỹ, tự tư tự lợi không tương ưng (hợp) với Niết Bàn. Đạo hữu tự biết không có khả năng làm việc ấy là đúng, Thời Mạt pháp này căn cơ chúng ta hạ liệt làm sao kham nổi. Đó là việc của bậc Thượng căn thương trí thời chánh Pháp. Đây là nói với những vị tự lực tu giải thoát, ( tu pháp môn tự lực).

2. Kinh Đại Tập nói: “Thời Mạt pháp ức ức người tu hành hiếm có người đắc đạo, duy nhờ pháp môn Tịnh độ mà được giải thoát (sanh tử luân hồi)”. Vậy, muốn đạt được chí nguyện thoát khỏi sanh tử luân hồi, chỉ có cách duy nhứt là tu pháp môn Tịnh độ. Đây là pháp môn tha lực. Nhờ Phật lực của Phật A Di Đà tiếp dẫn vãng sanh Cực Lạc. Vãng sanh là siêu thoát tam giới, liễu sanh thoát tử, chuyển phàm thành Thánh, vô lượng thọ, phá ngã chấp, đạt tam bất thối, tiến tu một đời thành Phật.

3. Điều quan trọng là làm sao chắc chắn được vãng sanh. Hãy đọc và hành theo sách “Niệm Phật Đạt Bất Niệm Tự Niệm Bảo Đảm Vãng Sanh”.

Câu hỏi 93:  Bạch Thầy con có chị bạn tuổi trên bảy mươi, chị trước đây tu thiền không thành công chị ngả sang tu Tịnh độ. Chi rất tinh tấn dõng mãnh hành trì. Mỗi ngày hai thời khóa công phu, mỗi thời ba tiếng đồng hồ chuyên niệm Phật A Di Đà. Ngoài thời công phu chị nghe máy niệm Phật ngày lẫn đêm.Gần một năm trở lại đây mỗi khi niệm Phật hơn sáu mươi phút liền bị nghẹt thở, niệm không ra tiếng nữa. Mặt khác chị bị đủ thứ bệnh nguy hiểm, nhập viện rồi xuất viện bệnh vẫn không thuyên giảm, do đó chị đổ lỗi nào là bỏ thiền nên thiền nó phá, oan gia trái chủ đòi nợ và cuối cùng là bị nghiệp khảo. Nghe nói ở Việt Nam có vị thầy lớn, Ngài giải được nghiệp và trị cho nhiều người hết bệnh. Thế là chị bảo con xin nghỉ phép, mua vé bay và đưa chị về Việt Nam giải nghiệp, trị bệnh, Hiện giờ chị đang ở Việt Nam. Vậy ý nghĩ và việc làm nói trên của chi ấy có đúng không, thưa Thầy? Và phải hành xử như thế nào cho hợp lý và hữu hiệu?

Đáp: 1-“ Bỏ thiền nên thiền nó phá”. Tôi không nghỉ như vậy vì tôi không thấy kinh sách nào nói thế. Không biết cô ấy y cứ vào kinh sách nào? Nếu cô tự nghĩ thì sai hoàn toàn.

2- “Bị nghẹt thở và oan gia trái chủ đòi nợ” a) Nên xét lại cách niệm Phật có đúng không? Niệm thầm mà ém hơi quá, uất khí gây khó thở. Trường hợp này chỉ cần hít sâu thở dài năm bảy lần là hết.

b) Nếu nghỉ là oan gia trái chủ đòi nợ thì chấp nhận trả nợ cho hết nợ, Nhẹ gánh dễ vãng sanh. Mặt khác sau thời khóa công phu hồi hướng công đức tu hành của mình cho họ đồng vãng sanh với mình. dây là cách gỉai kết hữu hiệu và tiện lợi nhứt,

3-Nghiệp báo

a)Thân bệnh mà bác sỹ bó tay, điều trị không hết, quả thật là nghiệp báo. Đây là nội khảo (hãy đọc sách Tịnh ĐộThưc Hành Vấn Đáp câu 84)

b) Nghiệp báo (quả báo của nghiệp) -Theo luật nhân quả, nhân nào quả nấy, tự mình làm tự mình chịu (tự tác hoàn tự thọ) không ai chịu thay cho ai được cả. Nhà Phật dạy rất rõ ràng: Tội ai làm nấy chịu, ai cột gút phải tự mở, hãy tự thắp đuốc lên mà đi. Đức Thế Tôn là vị đạo sư (Thầy dẫn đường). Ta phải tự đi,

Đức Phật không đi thay chúng ta được. Ông tu ông chứng, bà tu bà đắc. Nếu Đức Phật tu thế chúng ta được thì tất cả chúng ta đều thành Phật hết rồi, đâu phải oan uổng là phàm phu ngồi đây phải không? -Giải nghiệp cũng thế. Nếu Đức Thế Tôn giải nghiệp được cho chúng sanh thì thân tộc của Đức Thế Tôn đâu bị Vua Lưu Ly tàn sát phải không?

Nếu vị Thầy lớn nọ giải được nghiệp cho người khác thì Ngài giỏi hơn Đức Thế Tôn rồi. Được vậy sao Ngài không tự giải sạch nghiệp của bản thân, để “nghiệp sạch, tình không” làm Thánh nhân có sướng hơn là phàm phu tăng không chứ? -Những trường hợp hết bệnh không hẳn là không có, chẳng qua là sự trùng hợp mà thôi. Không cần đến nhờ vị Thầy ấy, ngồi nhà tu đến thời điểm đó bệnh tự hết.

Vậy tu như thế nào? -Tu là chuyển nghiệp, nặng thành nhẹ, nhẹ thành không. Tu chuyển nghiệp có nhiều cách:  Lánh ác, làm lành (đoạn ác tu thiện) Tu Thập Thiện, ăn chay, phóng sanh…. Bái sám: Hồng Danh Sám, Lương Hoàng sám. Thủy Sám. Từ Bi Sám….. Tụng kinh, trì chú…..

Niệm Phật A Di Đà là pháp tối viên, tối thắng bao gồm hết thảy thiện pháp của Phật. Kinh Quán Vô Lượng Thọ nói: “Niệm Phật một câu diệt tám mươi ức kiếp trọng tội sanh tử”

4– Tóm lại hành xử của cô ấy hoàn toàn sai lầm, cô ấy không nhớ lời chư Tổ dạy: “Một câu Di Đà là thuốc Dà Đà trị muôn bệnh” và chứng tỏ cô ấy chưa tin sâu Tịnh độ. Giác Minh Diệu Hạnh Bồ Tát dạy: Có miệng tựa hồ câm, Có tai làm như điếc, Chẳng lẫn lộn với đời, Mới là thành đạo nghiệp. 

Câu hỏi 94: Bị tai biến mạch máu não có được vãng sanh hay không? Mẹ con lúc sanh tiền trường chay niệm Phật trên mười năm. Niềm tin của bà rất kiên cố. Bà nhất quyết phải vãng sanh Cực Lạc trong đời này. Thế mà bà bị tai biến mạch máu nảo, nên hôn mê bất tĩnh trước giờ ra đi. Nhiều liên hữu của con và một vị Thầy nói là mẹ của con không được vãng sanh, đúng như Thầy đã nói trong sách Niệm Phật đạt Bất niệm tự niệm bảo đảm vãng sanh. Điều này làm tâm con bất an, vậy kính xin Thầy từ bi cho con biết sự thật của sự kiện này.

Đáp: Nói chung là như vậy, nhưng phải xét những trường hợp ngoại lệ, cá biệt.

1. Bà cụ có biết trước ngày giờ ra đi không?

2. Gia đình có thấy điềm lành gì không?

3. Điểm nóng cuối cùng ở đâu?

4. Bà cụ có được trợ niệm, cầu siêu, gia đình niệm Phật, làm Phật sự hồi hướng công đức cho bà không? 

Câu hỏi 95: Tuy mẹ của con không báo trước ngày vĩnh biệt, nhưng khoảng sáu tháng trước đó tâm tánh bà thay đổi hẳn. Bà luôn tỏ ra từ hòa, nhân hậu, độ lượng khoan dung với mọi người. Điểm nóng cuối cùng ở đỉnh đầu. Tắt thở trên tám (8) tiếng đồng hồ mà tay chân vẫm mềm mại. Sắc diện của bà mỗi lúc càng hồng hào, đẹp ra thêm.

Đọc sách Bất Niệm Tự Niệm của Thầy, noi gương mẹ con, con tự tu được nhập tâm. Con vui mừng phấn khởi lắm, để chắc chắn được vãng sanh, con tìm học thêm nhiều sách Tịnh độ. Con thực hiện được những việc sau dây: Ban hộ niệm cùng gia đình chúng con thay phiên trợ niệm trước giờ lâm chung cho đến khi hỏa táng; Máy niệm Phật trợ niệm 24/24 suốt thời gian hôn mê tại bệnh viện và bốn mươi chín ngày tại nhà;

Chùa cầu siêu và cúng cơm đủ bảy cái thất; Mỗi cái Thất con đều phóng sanh chim hoặc cá; Thất thứ bảy gia đình con cúng dường trai tăng; Gia đình con cúng dường tịnh tài ấn tống hai sách Bất Niệm Tự Niệm và Tịnh Độ Thực Hành Vấn Đáp, cùng CD Mp3 đọc hai sách này của Thầy;

Suốt bốn mươi chín ngày, con trường chay, mỗi ngày hai thời khóa, mỗi thời khóa hai tiếng đồng hồ, trước bàn thờ Phật, con chí thành, khẩn thiết chuyên niệm Phật A-di-đà  để hồi hướng cho mẹ con. Kỳ diệu thay! Sau đó con đạt Bất niệm tự niệm; Vì mẹ con trường chay, nên tang lễ hoàn toàn không dùng đồ mặn; Con cố gắng tối đa để làm các Phật sự, dù lớn hay nhỏ, tất cả con đều hồi hướng cho mẹ con được siêu thăng Cực Lạc Tịnh độ. Vậy có điều gì cần thêm, kính xin Thầy từ bi dạy con.

Đáp: Không thể nói bà cụ không được vãng sanh vì các lý do sau đây: 1. Bà cụ đã hơn mười năm trường chay, niệm Phật. Chủng tử Phật đã khá nhiều ở Tạng thức. Trước giờ phút lâm chung Phật A-di-đà cùng thánh chúng đến bao vây bà cụ, phóng hào quang gia hựu, giúp thần thức bà cụ niệm Phật, Phật liền tiếp dẫn vãng sanh Cực Lạc Quốc rồi. (Kinh Xưng Tán Tịnh Độ Phật Nhiếp thọ) (Hãy đọc câu đáp 69 Phần thực hành, Sách Tịnh Độ Thực Hành Vấn Đáp).

Hôn mê bất tỉnh chỉ là hiện tượng chuyển nghiệp, dồn nghiệp để vãng sanh mà thôi;

2. Bà cụ có đủ 3 triệu chứng vãng sanh, đó là điểm nóng sau cùng ở đỉnh đầu. tay chân mềm mại, sắc diện hồng hào;

3. Ban hộ niệm trợ niệm đúng như pháp;

4. Được quý Thầy tụng kinh cầu siêu, chú nguyện, hồi hướng công đức cả đời tu hành của mình cho bà cụ được vãng sanh; 

Gia đình, con cháu niệm Phật trợ niệm, làm các Phật sự: trai tăng, ấn tống kinh sách, phóng sanh… hồi hướng công đức cho bà cụ được vãng sanh;

6. Mặt khác liên hữu thấy không? Hồi hướng công đức cho người, công đức mình không hề suy giảm vì công đức không hình tướng, liên hữu chí thành khẩn thiết niệm Phật hồi hướng công đức cho bà cụ, mà thực tế liên hữu đạt Bất niệm tự niệm sau thời gian bốn mươi chín (49) ngày, còn Minh Tuệ phải mất sáu tháng. Nhà Phật dạy: Vì người, làm lợi ích cho người tức là làm lợi ích cho chính mình là vậy.

Đã đạt Bất niệm tự niệm, liên hữu hay miên mật cố gắng công phu nuôi lớn để đạt Bất niệm tự niệm sâu (Niệm Phật thành một khối), công đức vô lượng, được tự tại vãng sanh (hãy đọc câu đáp 64 Phần thực hành, sách Tịnh Độ Thực Hành Vấn Đáp).

Trích Sách Lá Thư Cực Lạc

Thich Minh Tuệ

Viết một bình luận