Lược Dẫn Phật Thuyết Vô Lượng Thọ Kinh

298. Lược dẫn Phật Thuyết Vô Lượng Thọ Kinh

* Trong kiếp lâu xa về đời quá khứ, Ðịnh Quang Như Lai xuất thế, lần lượt đến đức Phật thứ năm mươi ba tên là Thế Tự Tại Vương. Lúc bấy giờ có quốc vương nghe Phật thuyết pháp, tấm lòng vui sướng bèn bỏ nước xuất gia, hiệu là tỳ kheo Pháp Tạng. Phật vì ông ta giảng rộng hai trăm mười ức cõi Phật: trời, người thiện ác; quốc độ thô diệu. Nghe xong, ông đều thấy rõ nên phát đại thệ nguyện:

…- Nếu tôi thành Phật, mười phương chúng sanh chí tâm tin ưa muốn sanh về cõi tôi, dẫu chỉ mười niệm mà nếu chẳng được sanh thì tôi chẳng giữ lấy ngôi Chánh Giác; chỉ trừ kẻ ngũ nghịch, phỉ báng Chánh Pháp.

Nếu tôi thành Phật, mười phương chúng sanh phát Bồ Ðề tâm, tu các công đức, chí tâm phát nguyện muốn sanh về cõi tôi. Lúc người ấy hết tuổi thọ, nếu như tôi chẳng cùng đại chúng vây quanh hiện ra trước người ấy thì tôi chẳng giữ lấy ngôi Chánh Giác.

Nếu tôi thành Phật, mười phương chúng sanh nghe danh hiệu tôi, hệ niệm cõi tôi, trồng các cội lành, chí tâm hồi hướng muốn sanh về cõi tôi mà chẳng được toại nguyện thì tôi chẳng giữ lấy ngôi Chánh Giác…

Phát ra bốn mươi tám nguyện như thế xong, một dạ chuyên chí trang nghiêm cõi Phật, an lập chúng sanh, trụ trong đạo Vô Thượng Chánh Chơn. Nay ngài đã thành Phật, hiện đang ở thế giới Cực Lạc bên Tây Phương, hiệu là Vô Lượng Thọ Phật.

Nghe đến danh hiệu ngài, tín tâm hoan hỷ, thậm chí một niệm chí tâm hồihướng nguyện sanh về cõi ấy thì liền được vãng sanh, trụ Bất Thối Chuyển.

* Chư thiên, nhân dân trong mười phương thế giới, những ai chí tâm nguyện sanh về cõi ấy thì nói chung là có ba bc:

  1. Bậc thượng là hạng bỏ nhà, buông dục để làm Sa Môn, phát Bồ Ðề tâm,

một lòng chuyên niệm Vô Lượng Thọ Phật, tu các công đức nguyện sanh về

cõi ấy. Hạng chúng sanh này lúc tuổi thọ sắp hết, Vô Lượng Thọ Phật và các

đại chúng hiện ra trước mặt, liền theo đức Phật sanh về cõi ngài, tự nhiên

hóa sanh trong hoa bảy báu, trụ Bất Thối Chuyển, trí huệ dũng mãnh, thần

thông tự tại.

      2.Bậc trung là hạng tuy chẳng thể làm Sa Môn, nhưng tu các công đức lớn

lao, phải phát tâm Vô Thượng Bồ Ðề, một dạ chuyên niệm Vô Lượng Thọ

Phật, tu thiện ít nhiều, phụng trì trai giới, dựng tháp tạo tượng, đãi cơm Sa

Môn, treo phan, thắp đèn, rải hoa, đốt hương. Ðem những điều ấy hồi hướng

nguyện sanh về cõi ấy thì người ấy lúc lâm chung, Vô Lượng Thọ Phật hóa

hiện thân mình, quang minh tướng hảo đầy đủ như đức Phật thật, cùng các

đại chúng hiện ra trước người ấy. Người ấy liền theo hóa Phật sanh về cõi

kia, trụ Bất Thối Chuyển; công đức trí huệ kém hơn bậc thượng.

       3. Bậc hạ là hạng giả sử chẳng thể làm các công đức, nhưng nên phát tâm Vô

Thượng Bồ Ðề, một bề chuyên niệm, thậm chí thập niệm, niệm Vô Lượng

Thọ Phật nguyện sanh về cõi kia. Nếu nghe pháp sâu xa sẽ hoan hỷ tin ưa,

chẳng sanh ngờ vực; thậm chí một niệm niệm đức Phật ấy, dùng tâm chí

thành nguyện sanh cõi kia. Người ấy lâm chung, mộng thấy đức Phật cũng

được vãng sanh, công đức trí huệ kém hơn bậc trung.

* Trong đời tương lai, kinh đạo diệt hết. Do lòng từ mẫn, ta riêng lưu lại

kinh này tồn tại trăm năm. Nếu có chúng sanh gặp được kinh này, tùy theo

sở nguyện đều được độ thoát.

Nhận định:

Kinh này rộng giảng về hạnh nguyện của Phật A Di Ðà khi ngài còn đang tu

nhân, y báo, chánh báo trang nghiêm và ba bậc vãng sanh đều lấy việc

chuyên niệm làm Chánh Hạnh. Cuối kinh, Phật dạy trong tương lai khi kinh

diệt hết, chỉ còn mình kinh này tồn tại trăm năm.

Kinh Ðại Tập chép: “Qua khỏi thời gian đó, kinh Vô Lượng Thọ cũng mất,

Phật Pháp hoàn toàn biến mất. Chỉ trừ bốn chữ A Di Ðà Phật rộng độ quần

sanh”. Há chẳng phải là pháp môn Trì Danh hạ thủ rất dễ mà lại nhiếp khắp

các căn cơ, nhập đạo ổn thỏa mà hiệu quả mau chóng hay chăng? Ðủ chứng

tỏ rằng càng về sau, pháp này càng khế hợp căn cơ vậy!

Trích sách Niệm Phật Thập yếu

Thích Minh Tuệ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

y

 

 

 

 

Viết một bình luận