Trích dẫn kinh Ðại Phật Ðảnh Thủ Lăng Nghiêm, chương Ðại Thế Chí Bồ Tát Niệm Phật Viên Thông

Con nhớ trong hằng hà sa kiếp xưa có đức Phật tên là Siêu Nhật Nguyệt
Quang dạy con Niệm Phật Tam Muội.
Ví như có người, một người chuyên nhớ, một người chuyên quên. Hai người
như thế dù là gặp gỡ cũng như chẳng gặp, hoặc là thấy nhau cũng như là
chẳng thấy. Hai người nhớ nhau thì hai người càng nhớ nghĩ sâu xa. Cứ như
thế từ đời này sang đến đời khác giống như hình bóng chẳng hề xa rời nhau.
Mười phương Như Lai thương nhớ chúng sanh như mẹ nhớ con. Nếu con bỏ
trốn, mẹ dẫu nhớ vẫn chẳng làm gì được! Nếu con nhớ mẹ như mẹ nhớ con;
mẹ con đời đời chẳng hề xa nhau. Nếu tâm chúng sanh nhớ Phật, niệm Phật
thì trong hiện tại hoặc trong tương lai, nhất định thấy Phật, cách Phật chẳng
xa, chẳng nhọc phương tiện tự được tâm khai…
Lúc con tu nhân, dùng tâm niệm Phật nhập Vô Sanh Nhẫn. Nay trong cõi
này, nhiếp người niệm Phật quy về Tịnh Ðộ. Phật hỏi pháp Viên Thông, con chẳng chọn lựa. Nhiếp trọn sáu căn, tịnh niệm tiếp nối, đắc tam-ma-địa; ấy
là bậc nhất.
Nhận định:
Kinh này dạy về pháp Niệm Phật Viên Thông: nhiếp trọn sáu căn, tịnh niệm
tiếp nối; xoay về một mối, chẳng còn bị sáu thức sai sử nữa. Ấn Quang đại
sư cho rằng đây là:
“Phương pháp dụng công niệm Phật tuyệt diệu nhất. Nhiếp trọn sáu căn tức
là: Tâm niệm Phật chuyên chú vào danh hiệu Phật chính là thâu nhiếp ý căn.
Miệng niệm Phật sao cho rành rẽ, rõ ràng chính là thâu nhiếp thiệt căn. Tai
nghe sao cho rành mạch, rõ ràng chính là thâu nhiếp nhĩ căn. Ba căn này đã
gom về câu Phật hiệu thì mắt quyết chẳng thể nhìn loạn xạ. Lúc niệm Phật
mắt nên cụp xuống, tức là ánh mắt nhìn xuống, đừng mở to mắt. Mắt đã
nhiếp thì mũi quyết chẳng thể ngửi xằng, tức là tỵ căn cũng bị nhiếp. Thân
phải cung kính tức là thân căn cũng bị nhiếp.
Sáu căn đã nhiếp thì chẳng tán loạn nên tâm cũng không có vọng niệm. Ðấy
mới là tịnh niệm. Nếu nhiếp được cả sáu căn mà niệm thì gọi là ‘tịnh niệm
tiếp nối’. Nếu thường có thể giữ được tịnh niệm tiếp nối như thế thì Nhất
Tâm Bất Loạn và Niệm Phật Tam Muội đều sẽ có thể dần dần đạt được.
Tam Ma Ðịa là tên gọi khác của Tam Muội, Hán dịch là Chánh Ðịnh, cũng
dịch là Chánh Thọ. Chánh Ðịnh nghĩa là tâm an trụ trong Phật hiệu, chẳng
còn ruổi chạy theo bên ngoài. Chánh Thọ nghĩa là chỗ mình nhận lấy chỉ
duy nhất là cảnh duyên công đức của Phật hiệu, không còn hết thảy các cảnh
duyên nào khác!”
Ðiều này đủ chứng tỏ: Do ức niệm Phật hiệu, nhất định sẽ thấy Phật, tâm tự
được khai ngộ.

Cân Gian Bán Thiếu Sinh Con Bị Dị Tật

 Ông Đường là Cục trưởng Ty thuế vụ

Thành phố, bẩm sinh ở trước ngực sau lưng ông đều có khối

thịt bự. Tục gọi là trước lồi sau gù. Mặc dù trong nhà giàu có

, nhưng tuổi hơn 40 vẫn chưa kết hôn, sinh hoạt rất bất tiện.

 Vị cục trưởng này tìm đến chúng tôi. Nguyên nhân do đâu

mà ông bị vậy?

Quả Lâm (một cư sĩ có túc mạng thông và thiên nhãn thông,

thấy được nhân quả nghiệp duyên của người khác) hỏi:

Phụ thân huynh có phải là một người rất giỏi tính toán,

làm ăn buôn bán?

Cục trưởng gật đầu xác nhận. Còn nói thân phụ ông dù giỏi

kiếm tiền, nhưng tính rất keo kiệt, chẳng giúp ai bao giờ,

ngay cả bản thân cũng không dám tiêu xài, sống giống kẻ

nghèo.

Quả Lâm lại hỏi:

Có phải lúc đầu trong nhà bán thức ăn?

Cục trưởng đáp:

Đúng vậy!

Quả Lâm đáp:

Thân phụ huynh khi buôn bán thường cân non bán thiếu,

bày trò giả dối để gạt lường tiền, hành động này cực kì trái

lương tâm! Thực ra đời quá khứ nhờ ông ta từng có trồng

phúc điền, nên hiện tại mới có thể làm ăn buôn bán lớn và

phát tài như thế, song đáng tiếc ông giở thủ đoạn cân gian

bán dối, tạo ra ác nghiệp. Còn nữa, có phải khối thịt trước

ngực và trên lưng Đường huynh nhô ra có hình dạng giống

y như quả cân? Đây chính là ác báo của hành vi cân lường

bán thiếu trong khi giao dịch mua bán.

Cục trưởng cười bảo:

Quả thật em nói không sai mảy may, cục thịt trước ngực

tôi nhỏ, nhưng sau lưng khối u lại to, nhìn y hệt quả cân nhỏ và lớn (tương tự như khi cân lén bỏ ra, thêm vào gian lận để

kiếm lợi cho mình). Nhưng phụ thân huynh tạo nghiệp, vì

sao quả báo lại rơi xuống ngay thân huynh? Như vậy chẳng

phải quá bất công hay sao?

Quả Lâm đáp:

Bởi vì đời trước Đường huynh cũng tạo nghiệp “cân gian

bán thiếu” giống y như thân phụ hiện thời, đây gọi là “đồng

nghiệp chiêu cảm”. Phải biết: Gieo nhân sao thì gặt quả như

vậy! Huynh vốn có phúc báu, được thông minh hơn người,

song tự làm tự thọ. Nhờ phúc đời trước chưa cạn, nên mặc

dù mang thân tàn tật, huynh vẫn được sống một đời dư giả

đầy đủ.

“Cán cân thiên địa” xưa nay rất công bằng, hễ ta sống mà dối

người thì tổn mình, còn biết giúp người thì trời sẽ đền bù

cho. Đối với thân phụ anh mà nói thì ngoài việc kiếm tiền

bằng hành vi bất chính ra, sau khi kết hôn còn phải chiêu

cảm quả báo: Đời con cháu sinh ra có thân thể ngũ quan

không vẹn toàn. Cái này gọi là : “Ra ngoài vui vẻ về nhà

rầu, đếm tiền hớn hở ngắm con sầu!”

Chứng kiến và nghe Quả Lâm giải thích như thế, thú thực

tôi cảm thấy kinh sợ tột cùng, xin kể ra để quý vị rõ lý :

“Hại người là hại mình”. Quả báo này rất đáng sợ, quý vị

tuyệt đối phải cẩn trọng, chớ nên khinh thường.

Không những chỉ có thế, mà khởi ý :”Khinh khi người cũng

là tự hại mình”. Trong cuộc sống hiện nay, ta thấy không ít

người có dung nhan đẹp đẽ, tải giỏi siêu quần nhưng họ lại

sinh con ngây ngất hoặc tàn tật. Vì sao họ lại gặp cảnh bất

như ý như thế? Bởi do trong số họ, có không ít người vào lúc

được thời, đắc ý, đã khởi niệm cười chê giễu cợt, thậm chí

khinh khi rẻ rúng những ai có con tàn tật.

Khi bạn cười chê người là gieo nhân. Bị sinh con tàn tật là

lãnh quả. Nếu như ai có tâm hay khinh khi, ưa chê cười

người, thì phải mau mau sám hối, từ bỏ tật xấu này.

 

Trích Nhân quả phụ giải Lương Hoàng Sám 2
Tác giả: Quả Khanh

Thích Minh Tuệ

Viết một bình luận