Van Dap Tinh Do 40

341.Van Dap Tinh Do 40

 

Câu hỏi 51: Thọ mạng và Thọ Bồ Tát giới có liên quan
với nhau không?
Con rat thich doc 2  quyển sách Thầy viết: Niệm Phật Đạt
Bất Niệm Tự Niệm và Tịnh Độ Thực Hành Vấn Đáp.

Con thực hành theo lời dạy của Thầy và hiện nay con nghe được tiếng niệm Phật liên tục lúc còn thức.
Có Phật tử nói con phải đi thọ Bồ tát giới, nếu không sẽ
chết trước khi hết thọ mạng.

Đáp:
1-Phật tử ấy căn cứ vào đâu mà cả quyết rằng nếu không
thọ Bồ tát giới, đạo hữu sẽ chết trước ngày hết thọ mạng?
Bồ Tát giới có hai thứ: Xuất gia Bồ Tát giới và tại gia Bồ
Tát giới.
-Xuất gia Bồ Tát giới thọ mười (10) giới trọng, bốn
mươi tám (48) giới khinh.
-Tại gia Bồ Tát giới thọ sáu (6) giới trọng, hai mươi tám
(28) giới khinh.
Thọ giới, bất cứ giới nào đều có công đức. Thọ giới xong
giữ giới tu hành lại có thêm công đức, nhờ vậy mà dễ tiến
tu. Thọ Bồ Tát giới phải hành Bồ Tát hạnh là lục độ vạn
hạnh

. Lục độ là bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền
định và trí tuệ. Bố thí đứng đầu, trong bố thí hạnh pháp thí
là bậc nhất. Pháp thí có nội thí và ngoại thí. Nội thí là
thuyết giảng Phật pháp, chia xẻ kinh nghiệp hành trì cho
bạn đạo. Ngoại thí là dùng tịnh tài để ấn tống kinh, sách,
CD thuyết giảng Phật pháp. Được vậy hành giả có nhiều
phước đức hơn nên tu dễ tiến.

Nếu hồi hướng công đức này cũng có thể vãng sanh Cực Lạc, nhưng theo Nhị Tổ Thiện đạo thì đây là tạp tu, mà tạp tu thì ngàn người tu may ra có một vài người vãng sanh mà thôi. Nó chỉ là trợ hạnh.

Tôi chưa thấy kinh nào nói thọ Bồ Tát giới được kéo dài tuổi
thọ.
Nhung ca trong hai sach Tuyen Trach Ban Nguyen Niem  tập (trang 150) của Sơ Tổ Tịnh độ tông Nhựt bổn –
Pháp Nhiên thượng nhơn, và quyển Quán Niệm Môn của
Nhị Tổ Thiện Đạo đại sư đều nói: “….hành giả niệm Phật sẽ
được Phật A-di-đà và thánh chúng thường đến hộ niệm, tức
thời được tăng trưởng thọ mệnh”.
Điển hình cụ thể như sau: Theo lời tường thuật của Pháp sư
Tịnh Không, Ngài cùng hai huynh đệ của Ngài, cả ba đều
được tiên đoán thọ mạng chỉ có bốn mươi lăm (45) năm.

Hai huynh đệ của Ngài tuy rằng tu hành rất mẫu mực, thế
mà đúng tuổi bốn mươi lăm (45) đều viên tịch.

Riêng Ngài, đến tuổi (45) nói trên Ngài lâm bệnh, Ngài nhập thất tịnh tu một tháng, nhờ công đức hồng danh Phật, Ngài vẫn sống, đến nay đã tám mươi tám tuổi (gần gấp đôi thọ mạng).
2- Có dịp đạo hữu nên thọ Bồ Tát giới, hành Bồ Tát hạnh,
giúp trợ duyên vãng sanh.
3- Nếu đạo hữu nghe được thánh hiệu Phật A-di-đà liên tục
suốt thời gian thức, đó là đạt Bất niệm tự niệm, giữ tình
trạng này cho đến sát na cuối cùng cuộc đời thì bảo đảm
vãng sanh bất luận tình huống nào.
4- Nếu còn có điều gì không rõ, đạo hữu cho biết tôi sẽ góp
ý thêm

Câu hỏi 52: Không có bài bác việc tụng kinh.
Con ở Virgina, hơn mười mấy năm niệm Phật cầu vãng
sanh mà con chưa cảm nhận được một tiến bộ nhỏ nhen
nào cả, đôi khi con có phần hơi chán nản, con cầu nguyện
Đức Từ phụ A Di Đà cho con được gặp minh sư chỉ dạy
con tu hành cho có kết quả hơn.
Đến năm 2011, phải chăng Đức Từ phụ đáp ứng ước
nguyện của con bằng cách xui khiến người bạn đạo đem
biếu con hai quyển sách Niệm Phật Đạt Bất Niệm Tự Niệm
Bảo Đảm Vãng Sanh và Tịnh Độ Thực Hành Vấn Đáp của
Thầy?

Đọc sách Thầy con vui mừng vô hạn, đọc đi đọc lại
nhiều lần, con tự nghĩ đây là thần dược đoạn trừ bệnh sanh
tử, là chìa khóa mở cửa Cực Lạc, là diệu pháp để con hành
trì. Con quyết định hạ thủ công phu theo sự chỉ dạy của
Thầy. Con tu hơn một tháng sau con được “Nhập tâm”

và khoảng ba tháng sau con đạt “Bất Niệm Tự Niệm”. tuNhưng vừa rồi bạn của bạn con nói: “Thầy dạy chuyên tu
rất tốt, mà thầy bài bác việc tụng kinh là không đúng, trái
với lời dạy của Pháp sư Tịnh Không, là phải tụng kinh Vô
Lượng Thọ”. Vậy kính xin Thầy từ bi giải thích con rõ sự
việc này?

Đáp:
Tụng kinh là một pháp tu do Đức Phật dạy. Bài bác tụng
kinh là báng pháp, tội này sẽ bị đọa vào địa ngục vô gián.
Hiểu vậy, dù có ba đầu, sáu tay tôi cũng không dám bài
bác. Tôi đâu có mất trí, dại dột gì mà chuốc lấy cái khổ của
địa ngục. Liên hữu đồng ý không? Đây là một hiểu lầm rất
tai hại. Xin được trình bày rõ ràng như sau:
Phật tử hỏi tôi: Người chuyên tu Tịnh độ có cần tụng kinh
không?
Tôi trả lời:
1. Hành giả Tịnh độ chuyên tu thì niệm Phật A-di-đà là
hành chánh hạnh, chánh định nghiệp. Còn tụng kinh Tịnh
độ thì là chánh hạnh mà là nghiệp phụ. Bằng như tụng các
kinh khác là hành tạp hạnh. Đây là theo lời dạy của Liên
tông Nhị tổ Thiện Đạo đại sư đề cập trong quyển Tuyển
Trạch Bổn Nguyện Niệm Phật Tập (trang 21).
Trong Vãng Sanh Lễ Tán, Tổ Thiện Đạo nói: “Người
chuyên tu, mười người tu mười người vãng sanh, trăm
người tu trăm người vãng sanh; còn tạp tu ngàn người tu
chỉ có năm, ba người vãng sanh” (Tuyển Trạch Bổn Nguyện
Niệm Phật Tập – trang 27, 28).
2. Pháp sư Tịnh Không dạy: “Người tu Tịnh độ phải tụng
kinh Vô Lượng Thọ”. Tôi nghĩ Ngài dạy đại chúng như
vậy, nhưng đối với người chuyên tu, trong quyển Ý Nghĩa
Chân Thật Của Bổn Nguyện Niệm Phật (trang 80),

Ngai dạy: “Niệm Phật là đủ rồi, nghe giảng (kinh) có ích gì?

3. Riêng Minh Tuệ, y giáo phụng hành, hành trì đúng đắn
lời dạy của Thầy, Tổ. Trên đây Minh Tuệ chỉ nhắc lại lời
dạy của Thầy, Tổ. Mỗi hành giả có căn cơ, trình độ và sở
thích khác nhau, nên tùy nghi hành trì, (hãy đọc câu đáp 73,
phần Thực Hành sách Tịnh Độ Thực Hành Vấn Đáp).

Tom lại, Nhị Tổ Thiện Đạo đại sư dạy: “Niệm Phật là
nghiệp chánh, tụng kinh là nghiệp phụ”, Minh Tuệ chỉ phân
tích, so sánh sự hơn kém của niệm Phật và tụng kinh mà
thôi, chứ Minh Tuệ không bao giờ dám bài bác việc tụng
kinh. Kính xin quý liên hữu chớ hiểu lầm tai hại như vậy.

Câu hỏi 53: Tu hành là con đường chuyển nghiệp tốt
nhất.
Con là Phật tử tại gia. Con hay nghe thầy giảng trên mạng.
Nay con có một vấn đề rất lớn muốn thưa với thầy. Con
đang nợ bạn con một khoản tiền cũng đã một thời gian rồi
mà con chưa có khả năng để trả bạn con. Nếu như có
chuyện xảy ra đến với con, mà con chưa trả nợ số tiền đó
cho bạn con được, thì con phải làm gì để cho cái nghiệp
của con đã tạo? Bây giờ con rất muốn mình có việc làm để
có tiền trả nợ cho xong, nhưng con chưa tìm được.
Con muốn hỏi thầy là trong thời gian chưa có khả năng để
trả nợ cho bạn con, thì con phải làm gì cho cái nghiệp con
đã tạo ra được hóa giải không, thưa thầy?
Đáp:
1Truc tiep gặp chủ nợ, trình bày hoàn cảnh khó khăn của.

mình, để chủ nợ thông cảm hơn.
2. Tu để chuyển nghiệp: Nghiệp do mình tạo, do vậy mình
có thể cải chuyển nó được. Muốn cải chuyển nghiệp là phải
tu.
Phật giáo có tám muôn bốn ngàn pháp tu. Tất cả các pháp
đều phải tự lực, duy chỉ có pháp môn Tịnh độ là tha lực
(nhờ sức của Phật). Chủ đích của pháp môn Tịnh độ là
vãng sanh Cực Lạc thành Phật độ chúng sanh (trả nợ chúng
sanh). Tu Tịnh độ có nhiều cách, duy chỉ có trì danh niệm
Phật là cách tu dễ thực hiện, ai cũng làm được mà hiệu quả
nhanh chóng nhất.

Chu to day “Tịnh độ là con đường tắt  nhất trong các pháp môn, mà trì danh lại là con đường tắt nhất của Tịnh độ. Vậy thì trì danh là con đường tắt nhất trong con đường tắt”. Quán kinh dạy: “Niệm Phật A-di-đàmột câu diệt tám mươi ức kiếp trọng tội sanh tử”.

Tổ thứ chín Ngẫu Ích đại sư nói: “A-di-đà Phật là một danh
hiệu lớn lao, gồm có vạn công đức. Niệm danh hiệu ấy để
vời công đức thì công đức nào cũng phải đến hết” (hãy đọc
sách Niệm Phật Đạt Bất Niệm Tự Niệm Bảo Đảm Vãng
sanh).
Qua hai lời dạy trên rõ ràng là niệm Phật chuyển được
nghiệp (diệt tội) mà còn thêm phước.
3. Hồi hướng công đức cho chủ nợ.
Hằng ngày đạo hữu niệm Phật cầu vãng sanh Cực
Lạc, sau mỗi thời khóa đều hồi hướng công đức cho chủ nợ
đồng vãng sanh. Đây là lấy công đức tu hành của mình thay
tiền trả bớt nợ.
4. Hướng dẫn chủ nợ tu Tịnh độ:
Nếu đạo hữu niệm Phật đạt Bất niệm tự niệm sâu (thành
một khối) lúc bấy giờ đạo hữu có đủ khả năng hướng dẫn
(độ) chủ nợ tu Tịnh độ thì coi như trả hết nợ.
5. Độ sanh:
Bằng như không, thì sau khi đạo hữu vãng sanh Cực Lạc,
đắc vô sanh pháp nhẫn, liền trở về Ta Bà cứu độ chúng
sanh, ưu tiên độ chủ nợ là trả dứt nợ vậy.

Câu hỏi 54: Đức Phật dạy: “Trăm hạnh lành, hạnh hiếu
đứng đầu”.
Kính thưa các thầy, con may mắn biết đến Phật giáo và con
nhận ra nếu bây giờ không tu thì không biết đến kiep nao
mới tu được, nên con muốn xuất gia tu học. Con năm nay 21 tuổi và đang học đại học, con là con một trong gia đình,
khi con nói ra ý muốn xuất gia thì bố mẹ không vui, chỉ
muốn con học xong lấy vợ có con cho bố mẹ vui, nhưng
con không muốn, vì như thế thì trở ngại đường tu, con biết
thân người khó được, Phật pháp khó được nghe, mà bây
giờ đã được, con muốn xuất gia học Phật nhưng như thế thì
bố mẹ buon om thi con mang tội bất hiếu, không làm tròn
đạo thế gian, mong quý thầy góp ý cho con.

Đáp:
1. Tôi thành kính tán thán đạo tâm xuất thế của đạo hữu.
2. Đạo hữu đến chùa xin xuất gia mà bố mẹ không cho
phép thì không thầy nào nhận cho đạo hữu xuất gia đâu.
3. Bằng cách nào đó đạo hữu được xuất gia, như đạo hữu
nói “thì bố mẹ buồn ốm, thì con mang tội bất hiếu”. Đúng
như vậy, đạo làm người không tròn, đạo làm Phật sao thành
tựu được? Đức Phật dạy: “Trăm hạnh lành, hạnh hiếu đứng
đầu”, trái lời Phật dạy, là bất hiếu tử, thì đâu xứng đáng là
Phật tử, phải không đạo hữu?
4. Không hẳn là tất cả những người xuất gia thành tựu đạo
nghiệp hơn mọi người tại gia đâu! Nên, hư đều có cá biệt
cả! “Thân xuất gia, mà tâm không xuất gia” thì đâu bằng
“Thân không xuất gia, mà tâm xuất gia” (hãy đọc câu đáp
89, Phần Thực hành – Sách Tịnh Độ Thực Hành Vấn Đáp).
5. Người xuất gia mà chọn pháp tu không thích hợp, không
gặp được minh sư, thì chắc chắn là không thành tựu được đạo nghiệp giải thoát. Ôi! tiec thay mot kiep tu hanh.
6. Nếu cần, kính đề nghị đạo hữu đọc kỹ hai quyển Niệm
Phật Đạt Bất Niệm Tự Niệm Bảo Đảm Vãng Sanh và Tịnh

Độ Thực Hành Vấn Đáp được đăng trên mạng
tinhluatemple. org. Nếu đủ duyên, tôi sẽ góp ý thêm để đạo
hữu làm tròn bổn phận, nghĩa vụ đạo và đời.

Câu hỏi 55: Sám hối và niệm Phật như pháp là phương
thức diệt tội hữu hiệu nhất.
Kính bạch Thầy, xin Thầy Từ bi hoan hi giải đáp cho con
một việc, con Pháp danh là Huệ…, con quy y rồi nhưng
con lỡ phạm giới cấm, con rất sợ vì tội phạm giới cấm rất
nặng, con quyết tâm không để phạm những giới đó nữa,
con thành tâm sám hối nhưng con không biết sám hối như
thế nào để giải nghiệp tội lỗi này, con nghe nói là đi xin
quy y lại sẽ xóa tội nếu không phạm nữa, con không biết
như thế có phải không? Kính xin Thầy từ bi chỉ dạy cho
con, con nguyện sẽ không dám tái phạm nữa!

Đáp:
1- Nếu đạo hữu đã phạm giới nặng, bị mất giới thể thì nên
thọ giới lại để có giới, gin giu hau tien tu
2- Thọ Tam quy không xóa được hết tội đâu, mà phải sám
hối!
3- Sám hối có bốn cách như sau:
Tác pháp sám hối.
Hồng danh sám hối.
Thủ tướng sám hối.
Vô sanh sám hối .

a- Tác pháp sám hối:
Ngày rằm và ba mươi các chùa thường tổ chức Lễ Bố Tát
ngũ giới và Bồ Tát giới. Sau khi tuyên đọc ngũ giới xong,
quý Thầy hỏi có vị nào đã phạm giới nên đứng riêng ra và
phát lồ sám hối.
Đương nhơn phải:
 Chí thành bày tỏ hết những lỗi lầm mắc phải.
 Thành khẩn ăn năn hối hận lỗi lầm đã gây ra.
 Phát nguyện từ nay trở đi sẽ không bao giờ tái phạm
nữa.
Sau đó quý Thầy chú nguyện xin giải tội cho đương nhơn.
b- Hồng danh sám hối:
Ngày rằm và ba mươi các chùa cũng thường tổ chức
Lễ lạy Hồng danh sám theo nghi thức riêng của mỗi chùa.
Phật tử muốn sám hối để tiêu tội thì đến chùa tham dự lễ
này. Đại lược là cùng quý Thầy xướng danh tám mươi chín
(89) vị Phật và lạy một trăm lẽ tám (108) lạy, cầu xin diệt
toi

c-Thu Tuong sam hoi Day la phap sam hoi khá khó, thích hợp cho người có trình độ cao. Đương nhơn đứng trước tượng Phật thành tâm lễ bái, trình bày những tội lỗi đã phạm và nguyện ăn năn chừa bỏ. Hằng ngày phải thực hành như thế cho đến khi nào thấy được hảo tướng như: thấy hào quang hay hoa sen báu, thấy Phật hay Bồ Tát xoa đầu v.v… (hết tội) mới thôi.

d- Vô sanh sám hối hối:

Pháp này thuoc về lý sám hối nên rất khó, phải là bậc
thượng căn mới thực hành nổi, phải thực hành hai phép
quán “quán tâm vô sanh và pháp vô sanh”. Khi quán thuần
thục thì tội diệt (là không) nên Kinh dạy:
“Tội từ tâm khởi, đem tâm sám,
Tâm được tịnh rồi, tội liền tiêu,
Tội tiêu Tâm tịnh thảy đều không,
Thế mới thật là chân sám hối”.
Mặt khác Từ Vân Quán Đảnh Pháp sư dạy: “Các loại sám
hối: Hồng danh sám, Lương Hoàng sám, Từ bi sám,… mỗi
loại chỉ diệt được một số tội nào đó. Chỉ có danh hiệu Phật
A Di Đà diệt hết tất cả các tội”.
4– Kinh Quan Vo Luong Thọ dạy: “Niệm một câu danh hiệu Phật A-di-đà diệt tám mươi ức kiếp trọng tội sanh tử”.
5- Chư Tổ dạy: “Liễu, tội chướng bổn lai không. Vị liễu,
ưng tu hoàn tu túc trái”, nghĩa là liễu (ngộ đạo) thì tội
chướng gốc nó là không (không còn tội nữa). Chưa liễu
(chưa ngộ đạo) phải “lãnh đủ”, có nghĩa là phải hoàn trả tất
cả nợ nần đã vay (đền tội).
6- Căn cứ vào những lời lẽ trên, muốn diệt hết tội nặng,
một cách dễ dàng giản dị là đạo hữu chỉ cần niệm Phật Adi-đà cho đến Tâm thanh tịnh thì tội liền tiêu, như Phật đã dạy.
7– Đây là động cơ thúc đẩy đạo hữu dõng mãnh tinh tấn
niệm Phật A- di-đà, nếu túc căn của đạo hữu cạn mỏng, dù
chưa đạt tâm thanh tịnh thì ít nhất cũng được Bất Niệm Tự
Niệm, mà đạt Bất Niệm Tự Niệm thì bảo đảm Vãng Sanh
Cực Lạc bất luận tình huống nào. Về Cực Lạc tiếp tục tu
hành cho đến ngày thành Phật (tội tự hết).
8- Phàm làm người không một ai là không tội. Tội của đạo
hữu nặng cỡ nào tôi không biết, nhưng tôi nghĩ đâu bằng
tội: giết cha, giết mẹ, giết A La Hán, làm thân Phật ra mau phá hòa hợp tăng (tội ngũ nghịch). Tội ngũ nghịch 
Phật A Di Đà đều được tiêu tội và Vãng sanh Cực Lạc
Quốc.
9- Đạo hữu chớ có tự ti, mặc cảm như vậy không tốt. Pháp
sư Tịnh Không  day Moi lan hoi han toi loi la them mot langay toi, toi cang chồng chất”. Lâu ngày chày tháng nó
thành nội kết thì nguy hiểm lắm

10- Đạo hữu nên phát lồ sám hối trong lễ bố tát ngũ giới
đồng thời tự nghĩ rằng mình đã như pháp sám hối rồi và
niệm Phật A-di-đà một câ t rồi (do sám hối và niệm

Phật quá nhiều rồi. Vậy

thì tội của đạo hữu đã bị diệt hết). Điều quan trọng là đạo hữu nguyền quyết không tái
phạm. Được vậy đạo hữu thoát khỏi cảnh ăn năn, hối hận,
sợ hải hiện tại, những thứ này nó đốt cháy tâm cang của
đạo hữu. Địa ngục trần gian đấy!

Trich La Thu Cuc Lac

Thich Ninh Tue

Viết một bình luận