394.Van Dap Tinh Do 47
Cau hoi 81=Như thế nào là tà sư ngoại đạo, thưa Thầy ?
Đáp: 1- Tà sư – Nghĩa đen (hẹp) tà sư là vị thầy tu theo tà đạo. – Nghĩa rộng, dù là vị thầy tu theo chánh đạo, nhưng vì kém hiểu biết hoặc vì cố chấp pháp tu của mình, bóp méo, xuyên tạc, giải thích sai pháp tu như pháp của người khác, vị thầy này cũng thuộc hạng tà sư.
2- Ngoại đạo
Kinh Hoa Nghiêm và Ðại Trí Ðộ luận cùng bảo có 96 thứ ngoại đạo. Ngoại đạo là những đạo được thành lập không xuất phát từ lời Phật dạy, không thực hành những điều thuộc về chân lý tối cực, nên gọi là ngoại đạo. Bồ Tát trụ trong trí huệ kiên cố của Đại Thừa, tức Bát Nhã, nên hết thảy tà ma, ngoại đạo chẳng thể lay động nổi.
Trong kinh Ðại Trang Nghiêm Pháp Môn, Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi hỏi Kim Sắc Nữ: “Ai là ngoại đạo?”. Cô ta trả lời: “Tùy thuận nhẫn thọ tà thuyết của kẻ khác thì gọi là ngoại đạo”.
Câu hỏi 82: Con xin hỏi: Hằng ngày hành giả Tịnh độ phải sống thế nào để được như pháp, thưa Thầy?
Đáp: Đại sư Trí Quang Văn Giác thời Dân quốc (Trung Hoa) dạy: Hành giả Tịnh độ lúc sống sống phải nhớ, hành trì ba điều trọng yếu nhất như sau:
Một là: Nói ít một câu chuyện, niệm nhiều một câu Phật, Muốn làm việc gì thì nhanh chóng làm xong (không chần chờ), Việc gì cần giao phó cho người khác thì gấp gáp giao phó (chớ lưỡng lự), Đừng lưu luyến phú quý cõi nhân gian. Đừng ham mộ sự khoái lạc trên đời (Sống yên vui, danh lợi mãi coi thường), Đặt nặng việc làm lành (trường chay, thường bố thí, phóng sanh, cúng dường Tam bảo), Khuyến hóa người khác khởi tín tâm, niệm Phật cầu vãng sanh Cực Lạc (Khuyến tấn hành giả), Thường nghe pháp để hành trì như pháp (chớ tu mù), Bản thân luôn nổ lực miên mật tinh tấn Lão thật niệm Phật cầu vãng sanh Cực Lạc (nổ lực tinh tấn không ngừng, chớ giải đãi).
2. Hai là: Lập chí quyết định, chẳng nghe, chẳng để kẻ khác lung lạc, chẳng nhắm mắt theo đuôi kẻ khác (Sống là động, nhưng lòng luôn bất động. Tâm bất biến, giữa dòng đời vạn biến), Những việc tiếp đãi, thù tạc thói đời nên giảm bớt, chẳng cần phô diễn dằng dai, Tuổi già thời gian có hạn, chớ để luống qua nữa (Vô thường nhanh chóng, như cá cạn nước nào có vui chi, chớ giãi đãi, buông lung, trễ quá rồi, hãy nỗ lực tinh tấn không ngừng),
Trong tâm có điều gì nghi ngờ, hãy thưa hỏi minh bạch, chẳng nên hàm hồ, tự mình lầm lạc (tham vấn minh sư, giãi nghi sanh tín).
3. Ba là: Luôn tự hỏi chính mình: A Di Đà Phật luôn có trong tâm hay không? Tượng Phật luôn có ở trước mắt hay không? Đi, đứng nằm ngồi luôn đều có niệm Phật hay không?
Dù nhàn hay bận đều chẳng quên hay không? Phàm hết thảy việc lành đã làm, đối với các công đức như: Niệm kinh, niệm Phật, trí chú, tĩnh tọa v. v… đều phát nguyện hồi hướng: Hiện tại gia thuộc bình an, tương lai trang nghiêm Tịnh độ; lại cầu lúc lâm chung biết trước thời khắc, tâm chẳng điên đảo, được Phật tiếp dẫn.
Câu hỏi 83,Trong câu đáp 101 thầy có nói đến Thập Tín. Vậy Thập Tín những gì, thưa Thầy?
Đáp: Thập Tín của Đẳng Giác Bồ Tát bao gồm 10 thứ tâm, đó là: Tín tâm, Niệm tâm, Tinh tấn tâm, Huệ tâm, Định tâm, Bất thối tâm, Hộ pháp tâm, Hồi hướng tâm, Giới tâm và Nguyện tâm.
1. Tín tâm: Có lòng tin và hiểu một cách vững chắc nơi pháp Đại thừa.
2. Niệm tâm: Đã có lòng tin rồi, dù trải qua bao nhiêu đời kiếp, cũng vẫn tin nhớ mãi không quên.
3. Tinh tấn tâm: Do lòng tin vững chắc, nên tinh tấn tu học và thực hành không nài lao.
4 Hue tâm: Có lòng tinh tấn học hỏi tu trì thì trí huệ mới phát sanh.
5. Định tâm: Nhờ có huệ tâm sáng suốt, nên thường chú tâm vào một cảnh.
6. Bất thối tâm: Tâm định càng nhiều thì trí càng sáng, càng sâu, nên ý chí tiến thủ không lui sụt.
7. Hộ pháp tâm: Lòng an nhiên sáng suốt và tin chắc sâu xa, nên có thể hộ trì Phật pháp một cách tích cực.
8. Hồi hướng tâm: Đem công đức tu niệm và hộ trì của mình mà hồi hướng về quả vị vô thượng Bồ Đề.
9. Giới tâm: Giữ gìn giới hạnh để trang nghiêm pháp thân.
10. Nguyện tâm: Khởi tâm phát nguyện làm tất cả các việc lành tùy theo khả năng của mình.
Câu hỏi 84:Tu như thế nào để được thoát ly sanh tử?
Dap: 1- Tu các pháp môn tự lực như Thiền tông, Mật tông, Nhị thừa (Thinh văn, Duyên giác),…, phải đọan diệt sạch Kiến hoặc và Tư hoặc mới thóat ly sanh tử. Bằng như còn sót một tơ hào kiến Tư phiền não thì vẫn lọt vào luân hồi sanh tử. Kiến hoặc có 88 phẩm, bao gồm hết thảy phiền não như tham, sân, si, mạn, nghi, thân kiến…… Tư hoặc có 81 phẩm. Đã nhiều như vậy lại rất khó đoạn trừ, Pháp sư Tịnh Không nói một phẩm Ngài còn chưa đoạn trừ được.
2- Tu Pháp môn Tịnh độ, pháp môn nhị lực, tự lực và tha lực. Nhờ tha lực của Phật A Di Đà tiếp dẫn vãng sanh Cực Lạc quốc. Một khi vãng sanh là siêu thoát tam giới, liễu sanh thoát tử, bất thối chuyển, một đời thành Phật. Muốn được vãng sanh phải đáp ứng điều kiện của nó.
Câu hỏi 90: Con xin hỏi: Bát phong là gì? Và làm sao tránh nó? Kính mong Thầy chỉ bảo cho chúng con rõ.
Đáp: Sự yêu ghét của thế gian hay làm chao động lòng người, vì vậy nên dùng gió (phong) để thí dụ. Bát phong là tám gió, đó là: Lợi (lợi ích), Suy (hao tổn), Hủy (chê bai), Dự (khen ngợi gián tiếp), Xưng (ca tụng trực tiếp), Cơ (dựng chuyện nói xấu người), Khổ và Lạc.
Người đời thường bị tám ngọn gió này làm chao động (sai khiến) sanh ra yêu ghét, hận thù, vui buồn, khổ đau hay hạnh phúc. Người chân tu thì không bị tám gió này làm động (bát phong
xuy bất động), vì hiễu rõ chân tướng sự thật của vũ trụ nhân sinh, mọi sự, mọi vật đều là “không” như sau:
Kinh Kim Cang dạy: ”Nhất thiết hữu vi pháp như mộng, huyễn, bào, ảnh, như lộ, diệc như điện”. Tạm dịch: “Tất cả pháp hữu vi (pháp do tạo tác sinh ra hay do sai biệt sinh ra) như mộng mị (không thật), giả (huyễn ảo) như bọt nước trên biển cả, như bóng trong gương (không thật), như hạt sương trên đầu ngọn cỏ, ánh điện chớp trên bầu trời, có đó liền mất đó (biến dịch, vô thường, vô ngã). ”Năng sở giai không, liễu bất khả đắc”.
Nghĩa là năng, sở đều là không, trọn chẳng thể lấy được, có được. Đây là chân tướng sự thật, nếu cứ tưởng tất cả có năng đắc, có sở đắc (có cái năng được, có cái để mình lấy được), đó là mê lầm, là vô minh. Thiền sư Không Đàm nói: “Công danh cái thế, màn sương sớm. Phú quý kinh nhân, giấc mộng dài“.
Tạm hiểu là công danh dù hơn đời cũng chỉ là hạt sương sớm mai trên đầu ngọn cỏ, mặt trời vừa ló dạng sương nọ tiêu tan ngay. Giàu có, rừng tiền, bạc biển, đến nỗi người phải kinh sợ cũng chỉ là giấc mộng dài mà thôi. Chư Tổ dạy: “Bản lai vô nhất vật hay vạn pháp giai không”.
Nghĩa là trong bản tánh chân tâm không có một vật gì cả, tất cả các pháp đều là không. Người chân tu chứng nhập được vạn pháp giai không (tất cả mọi sự, mọi vật đều là không) thì tám gió trên cũng là không. Đã là không thì lấy gì làm chao động lòng quý Ngài! Hành giả Tịnh độ chúng ta tuy hiểu lời dạy trên của Đức Thế Tôn và chư tổ nhưng chưa chứng nhập được thì chúng ta chỉ cần “Nhiếp trọn sáu căn Tịnh niệm nối tiếp”, không quan tâm đến chúng, mặc kệ nó, coi nó là không thì nó không sai khiến, không làm chao động ta được.
Trich Sach La Thu Cuc Lac
Thich Minh Tue


