9.Niệm Phật vãng sanh nguyện
‘Chủ động, bình đẳng, vô điều kiện’ phản ánh ở đâu? Phản ánh ở trong điều nguyện thứ mười tám của Đức Phật A-di-đà, điều nguyện thứ mười tám trong bốn mươi tám nguyện được gọi là ‘niệm Phật vãng sanh nguyện’. Niệm Phật vãng sanh nguyện phản ánh rõ hơn hết về đặc điểm cứu độ của Phật A-di-đà.
Văn của nguyện ấy như vầy: Nếu Ta thành Phật, mười phương chúng sanh chí tâm tin mộ, muốn sanh về cõi nước Ta, cho đến mười niệm, nếu chẳng được sanh thì Ta không ở ngôi Chánh giác. Chỉ trừ kẻ tạo tội ngũ nghịch, phỉ báng chánh pháp.
Điều nguyện này, có thể nói là rất từ bi.
‘Nếu Ta thành Phật’ là lời của tỳ-kheo Pháp Tạng nói: “Tôi muốn thành Phật”. Mỗi một điều nguyện trong bốn mươi tám nguyện đều có bốn chữ này, đó là do Ngài chủ động, không phải do chúng ta thỉnh cầu nhờ vả rồi Ngài mới phát nguyện.
‘Mười phương chúng sanh’ là đối tượng mà tỳ-kheo Pháp Tạng muốn cứu độ, chính là chúng ta. ‘Ta muốn thành Phật, chính là muốn cứu độ mười phương chúng sanh, Ta cứu độ họ như thế nào?’. Sau đây sẽ giải thích sự cứu độ vô điều kiện của Ngài.
‘Chí tâm tin mộ’ chính là tông chỉ Tin nhận Di-đà cứu độ. ‘Chí tâm’ tức là chân thật, thật sự ‘bạn cần phải thật sự tin rằng Ta đến cứu bạn’. Nếu chúng ta tin mình là người cần phải được cứu, đang ở trong chốn khổ nạn, đang ở trong chỗ nguy cấp, đang chờ đợi người tìm đến cứu và tin chắc rằng có người đến cứu, thì thử hỏi chúng ta có cảm thấy an lạc hay không? Chắc chắn là có, đây gọi là ‘chí tâm tin mộ’
Nếu bạn không biết mình đang ở trong cảnh nguy khốn, là kẻ đang chịu khổ nạn, cần có người đến cứu; bạn chỉ dựa vào sức của chính mình, cho rằng mình có biện pháp thoát khỏi sanh tử luân hồi thì bạn không phải là người ‘tin nhận Di-đà cứu độ’.
Vì thế, ‘tin nhận Di-đà cứu độ’ chính là ‘chí tâm tin mộ’.
Chúng ta là phàm phu với nghiệp tập tham sân si sâu nặng, chúng ta là kẻ phàm phu không có sức tự giải quyết luân hồi sanh tử của chúng ta, chúng ta là kẻ phàm phu đáng thương thường bị phiền não đánh bại.
Thí như có người đi ra khỏi nhà, trên gò má có in dấu năm ngón tay, vì người ấy gây lộn với vợ, bị vợ đánh. Bề ngoài thì thấy người ấy bị vợ đánh, nhưng thật ra bên trong là bị phiền não đánh, bị phiền não đánh mới thật là đáng thương. Bà ta vốn chẳng đánh anh ta, nhưng vì bà ta có phiền não.
Chúng ta ở thế gian này, nội tâm chúng ta, thân thể chúng ta, Quán kinh nói ‘bị giặc phiền não làm hại’. Chúng ta bị giặc phiền não làm hại, chúng ta chống không lại giặc phiền não, phiền não mạnh như thế đấy!
Đã chống không lại phiền não thì thân miệng ý sẽ tạo tội tạo nghiệp. Mọi người đều có sát sanh, đều có ăn thịt, đều có dối gạt người, đều có tâm tham, đều có tâm đố kỵ, có những tội nghiệp thì tương lai nhất định phải bị đọa lạc.
Chúng ta là chúng sanh như thế, cho nên chúng ta cần được cứu độ. Vậy thì, người cần được gặp Phật A-di-đà cứu độ thì phải ‘chí tâm tin mộ’.
(Còn tiếp)
Trích Sách Bản Nguyện Niệm Phật
Thích Minh Tuệ


