20.Bài Tựa Sách Niệm Phật Cảm Ứng Lục (TT)
Thiền sư Tông Hiểu nói:
Một viên hoàn đan, biến sắt thành vàng; một lời chân lý, chuyển nghiệp ác thành nghiệp thiện
Đại sư Liên Trì nói:
Nói về danh hiệu Phật thì đầy đủ y báo, chánh báo cõi Cực Lạc, đầy đủ tất cả các công đức cho đến đầy đủ biển công Đức Phật.
Danh hiệu vạn đức A-di-đà Phật gồm thâu tất cả các nguyện, đầy đủ muôn hạnh và thông suốt tất cả chư Phật.
A-di-đà Phật là danh hiệu vạn đức, vừa xưng niệm một câu muôn đức đều viên mãn, không cầu phước mà phước tự đầy đủ. Một pháp trì danh là thiện trong thiện, là phước trong phước.
Một pháp trì danh, bao gồm đầy đủ muôn đức, thâu nhiếp trăm hạnh chẳng bỏ sót một hạnh nào.
Một niệm vượt qua ba A-tăng-kì, ngang với lời dạy của tất cả chư Phật.
Đại sư Ngẫu Ích nói
:Danh hiệu A-di-đà Phật là vạn đức hồng danh, muôn đức không gì chẳng thâu nhiếp trong đó.
Một pháp trì danh phổ độ khắp ba căn, nhiếp trọn sự lý, bao gồm cả Tông, Giáo không gì ở ngoài pháp ấy.
Đức Phật A-di-đà dùng đại nguyện làm nhân đa thiện căn, dùng đại hạnh làm duyên đa phước đức cho chúng sanh.
Người trì danh hiệu Phật thì thiện căn phước đức đồng với Phật không khác, như thế mỗi tiếng đều đầy đủ đa thiện căn phước đức.
Pháp môn Tịnh Độ nhiếp khắp ba căn, viên thâu, viên siêu tất cả các pháp môn, bình đẳng viên dung bất khả tư nghị, rất là khó tin.
Đức Phật Thích-ca-mâu-ni nói: “Đối với pháp này không cần phải dựa vào sự siêng năng tu chứng, chỉ cần xưng danh hiệu liền nhanh chóng bước lên giai vị bất thoái; đặc biệt thù thắng, vượt khỏi nghĩ bàn, là phương tiện đệ nhất, lại là khó trong khó”.
Một câu Nam-mô A-di-đà Phật, tức là Đức Phật Thích-ca-mâu-ni ở trong đời ác ngũ trược chứng đắc A-nậu-đa-la tam-miệu tam-bồ-đề. Nay đem toàn bộ quả giác này hồi hướng cho chúng sanh ác trược.
Bỏ viên ngọc minh châu vào nước đục, thì nước đục trở thành nước trong. Đặt danh hiệu Phật vào tâm tán loạn, thì tâm tán loạn trở thành tâm Phật.
Một niệm tương ưng thì một niệm là Phật, niệm niệm tương ưng thì niệm niệm là Phật.
Thiền sư Bách Trượng nói:
Người tu hành lấy niệm Phật làm an ổn.
Thiền sư Vĩnh Minh nói:
Không Thiền có Tịnh Độ, vạn người tu vạn người vãng sanh, chỉ cần thấy Đức Phật A-di-đà, lo gì không khai ngộ.
Có Thiền không Tịnh Độ, mười người thì chín người dần dà, nếu ấm cảnh hiện ra trước, trong chớp mắt liền theo nó.
Đại sư Tỉnh Am nói:
Một câu Nam-mô A-di-đà Phật, là thanh kiếm báu chặt đứt quần tà.
Một câu Nam-mô A-di-đà Phật, là mãnh tướng phá địa ngục.
Một câu Nam-mô A-di-đà Phật, là ngọn đèn sáng xua tan bóng tối.
Một câu Nam-mô A-di-đà Phật, là thuyền từ vượt qua biển khổ.
Một câu Nam-mô A-di-đà Phật, là con đường tắt ra khỏi luân hồi.
Một câu Nam-mô A-di-đà Phật, là phương thuốc hay thoát khỏi sanh tử.
Một câu Nam-mô A-di-đà Phật, là bí quyết để thành Phật.
Một câu Nam-mô A-di-đà Phật, là linh dược thay đổi cốt tủy.
Sáu chữ Nam-mô A-di-đà Phật nhiếp trọn tám vạn bốn nghìn pháp môn, một đao chặt đứt của một nghìn bảy trăm công án
.Thiền sư Triệt Ngộ nói:
Một câu Nam-mô A-di-đà Phật
Là thuốc A-già-đà trị lành muôn bệnh
Là viên ngọc Như Ý vương, không nguyện nào không đầy đủ.
Là thuyền từ trong biển khổ sanh tử, không khổ nào không vượt qua;
Là ngọn đèn trí huệ trong đêm dài vô minh, không tối tăm nào không phá.
Khi niệm Phật tức là khi thấy Phật, lúc cầu sanh tức là lúc vãng sanh; ba thời cùng một lúc, không có trước sau.
Bậc cổ đức dạy:
Một câu Di-đà không niệm khác
Chỉ trong phút chốc đến Tây Phương.
Chẳng cần tam kì tu phước huệ
Chỉ nương sáu chữ thoát luân hồi.
Chẳng lạ một tiếng siêu thập địa
Nên biết sáu chữ gồm tam thừa.
Nếu người chỉ niệm A-di-đà
Gọi là thiền vô thượng thậm diệu.
Ba tạng mười hai bộ, xin nhường cho người khác ngộ;
Tám vạn bốn nghìn hạnh, xin dành cho người khác tu.
- Niệm Phật được hai sự lợi ích ở hiện tại và trong tương lai
Căn cứ vào các văn ở trên có thể biết, người niệm Phật không cầu mà tự nhiên được ‘hai sự lợi ích ở hiện tại và trong tương lai’.
‘Hiện’ tức là ngay trong đời hiện tại này, nói sơ lược như ở trên thì được năm thứ gia bị, chúng sanh với Phật là một thể; được ánh sáng của Đức Phật A-di-đà soi chiếu và được chư Phật hộ niệm; chư Bồ-tát, chư thiên, quỷ thần thường theo bảo vệ; được tội diệt phước sanh, tiêu trừ tai nạn, kéo dài tuổi thọ.‘Đương’ tức là đời vị lai sau, cũng như Đại sư Thiện Đạo giải thích: “Khi xả bỏ thân mạng liền sanh vào nhà chư Phật, nghĩa là cõi Tịnh độ”, cũng tức là mạng chung được vãng sanh Cực Lạc cùng với Đức Phật A-di-đà đồng chứng vô lượng thọ, vô lượng quang
Sự lợi ích trong đời hiện tại là hoa báo, sự lợi ích ở đời vị lai là quả báo. Khi hạt giống đã được gieo xuống thì tự nhiên khai hoa kết quả, hoa nở trước rồi kết thành quả sau, nhưng nếu người niệm Phật cầu vãng sanh thì ‘hoa quả đồng thời’. Có lợi ích ở hiện tại thì tự nhiên được lợi ích trong tương lai, một mà hai, hai mà một. Hiện tại đời sống được an ổn, tương lai được vãng sanh thành Phật là đều do ‘nhất hướng chuyên niệm’, không cần phải thay đổi pháp môn, không tu xen tạp, chỉ một lòng niệm Phật lấy lâm chung làm kì hạn.
Phần nhiều người ta cho rằng, niệm Phật là để cầu khi lâm chung được vãng sanh, còn hiện đời, nếu cầu hết bệnh thì niệm Đức Phật Dược Sư, cầu cứu khổ thì niệm Bồ-tát Quán Thế Âm, cầu trí huệ thì niệm Bồ-tát Văn-thù, cầu tiêu trừ nghiệp chướng thì niệm thần chú diệt định nghiệp, cho đến giải oan, độ vong, lễ trừ yêu ma quỷ quái, thì phải thực hành khoa nghi bái sám để cầu.
Họ cho rằng, niệm Phật chỉ có lợi ích khi lâm chung chứ ít có lợi ích trong hiện tại. Thậm chí, họ còn hiểu lầm rằng Bồ-tát Quán Thế Âm với chúng sanh có duyên sâu, còn Đức Phật A-di-đà với chúng sanh thì có duyên cạn.
Cho nên, hiện tại phần nhiều người ta niệm Bồ-tát Quán Thế Âm mà ít niệm Đức Phật A-di-đà. Do đó, hoặc có người buổi sáng niệm Bồ-tát Quán Thế Âm, buổi chiều thì niệm Đức Phật A-di-đà; hoặc có người hiện tại niệm Bồ-tát Quán Thế Âm, khi lâm chung mới niệm Đức Phật A-di-đà; hoặc có người khi hữu sự niệm Bồ-tát Quán Thế Âm, lúc vô sự thì niệm Đức Phật A-di-đà. Sở dĩ có sự hiểu lầm và xuyên tạc như thế, là đều do họ không biết rằng, người niệm Phật thì thân người ấy có Phật quang chiếu tới, được các Đức Phật hộ niệm; được tội diệt phước sanh, lìa các tai nạn; hiện tại được an ổn, khi lâm chung được vãng sanh. Như trên đã nói, người niệm Phật được hai sự lợi ích ở hiện tại và trong tương lai.
Nên biết, bất luận là hiện đời được an ổn, lợi lạc hay khi mạng chung được vãng sanh thành Phật, tất cả đều ở trong một câu ‘Nam-mô A-di-đà Phật’ đầy đủ trọn vẹn, không có mảy may thiếu sót. Phải nên từ sáng đến tối, từ tối đến sáng, nếu có niệm thì chỉ niệm danh hiệu Đức Phật A-di-đà, nhất hướng chuyên niệm, lấy lâm chung làm kỳ hạn, không thay đổi pháp tu, cũng không cần tu xen tạp các pháp khác. Chỉ một lòng nương theo bản nguyện ‘cho đến mười niệm’ của Đức Phật A-di-đà, lời khuyên ‘nhất hướng chuyên niệm’ của Đức Thế Tôn và lời dạy ‘nhất hướng chuyên xưng’ của các vị Tổ sư làm tông chỉ.
Một đời người, thường phải chịu những nỗi khổ như nghèo đói, bệnh tật, tai nạn, chết yểu, nghịch cảnh, ác duyên, thậm chí tất cả những thành công hay thất bại, ân oán tình thù v.v. Suy cho cùng, căn nguyên đều do nghiệp nặng chướng sâu, phước mỏng huệ cạn.
Nhưng một câu Nam-mô A-di-đà Phật, tức là vô lượng thọ, vô lượng quang. Vì vô lượng thọ cho nên, người niệm Phật được quả báo tăng phước, trường thọ; vì vô lượng quang cho nên, người niệm Phật được lợi ích tiêu trừ nghiệp chướng, khai mở trí huệ. Nghĩa là: ‘Niệm Phật một câu, tội diệt Hằng hà sa; lễ Phật một lạy, phước tăng vô lượng’.Cho nên được ‘nghiệp tiêu huệ sáng, chướng hết phước tăng; gặp dữ hóa lành, gặp tai nạn thành bình an’.
Cho nên, người nghèo khổ niệm Phật thì được gặp quý nhân giúp đỡ, được cơm no áo ấm. Người bệnh niệm Phật, thì được thầy giỏi thuốc hay phù trợ, sớm bình phục. Nếu bệnh do nhân quả, nghiệp chướng mang lại thì thầy giỏi thuốc hay cũng vô hiệu, chỉ có niệm Phật mới có kết quả. Niệm Phật thì nghiệp tiêu, nghiệp tiêu thì bệnh hết; niệm Phật thì ma quỷ lánh xa, lánh xa thì tránh được tai nạn, huống chi niệm Phật có thể hóa giải oan hồn, độ thoát kẻ oán người thân.
Ở Đài Loan thường có động đất lớn, thiên tai dồn dập, như trận động đất lớn năm 921 là một trong những thiên tai trăm năm hiếm thấy, làm chết và bị thương nhiều người. Những tai họa xảy ra bất thường như thế, đều trái với dự tính khiến cho con người bất an. Nếu người thường niệm Phật thì có thể khiến cho tai nạn lớn biến thành nhỏ, tai nạn nhỏ trở thành không, một mình tránh được tai nạn, thoát khỏi cộng nghiệp.
Các tai nạn như lũ lụt, hỏa hoạn, hạn hán, tai nạn đường hàng không, đường biển, đường bộ, trộm cướp, chiến tranh, dịch bệnh v.v., là những tai nạn do thiên nhiên hoặc do con người gây nên, nếu người biết niệm Phật thì đều có thể tránh được.
‘Đi thuyền, đi xe cũng có nhiều nguy hiểm’, cho nên đi ra ngoài bằng xe đều nên niệm Phật thì được bình an, tiêu trừ tai nạn lưu thông. Huống chi ‘trời có mưa gió bất thường, người thì họa phước khôn lường’. Nếu người muốn chuyển họa thành phước, gặp lành lánh dữ thì chỉ có niệm Phật mới hóa giải được.
Bậc cổ đức dạy: “Nếu muốn tiêu trừ bảy tai nạn ở thế gian, thì nên niệm Nam-mô A-di-đà Phật”.Niệm Phật được công đức vô lượng vô biên, cho nên, người muốn cầu con cái hay cầu trường thọ, cầu hết bệnh hay tiêu tai giải nạn, cầu công danh hay nhà cửa bình an, cầu thăng quan tiến chức hay tiền bạc, thậm chí giải oan thích kết, tiến vong linh người thân đều có thể nương vào một pháp niệm Phật này mà không cần phải làm các tạp hạnh khác.
Niệm Phật là pháp môn giản dị, viên đốn.
Niệm Phật là phương pháp đơn giản nhất, hiệu quả nhanh nhất mà công đức lại cao nhất.Niệm Phật là pháp môn hạ thủ dễ mà thành công cao, dụng công ít mà hiệu quả nhanh.
Niệm Phật, hiện tại đã được an ổn, tương lai còn được vãng sanh, không chỉ bản thân được phước mà người thân trong nhà cũng được lợi ích.
Niệm Phật là phương tiện trong phương tiện, là trực tiếp trong trực tiếp, là đơn giản nhất trong đơn giản, là pháp dễ hành nhất trong các pháp dễ hành, ai ai cũng có thể tu, có thể chứng.
Người niệm Phật thì quỷ thần không thể làm hại, mười vị vua cõi âm đều không dám kêu tên.
Người niệm Phật, thân có ánh sáng rực rỡ chiếu xa bốn mươi dặm, khiến cho ma quỷ không thể đến gần.
Người niệm Phật được Đức Phật A-di-đà thường ở trên đỉnh đầu, ngày đêm ủng hộ khiến cho oan gia không thể nhiễu loạn, hiện đời được an ổn, lâm chung tự tại vãng sanh.
Kinh Vô Lượng Thọ ghi:
Khi Phật tại thế
Quốc ấp thôn trang
Đều được hóa độ:
Thiên hạ hòa thuận
Nhật nguyệt trong sáng
Mưa thuận gió hòa
Tai dịch không khởi.
Quốc thái dân an
Binh đao không khởi
Nhân đức hưng vượng
Giữ gìn lễ nghĩa.
Đại sư Ấn Quang nói:
Phải biết, người niệm Phật không cầu phước báo thế gian mà tự được phước báo: Như sống lâu, không bệnh, nhà cửa bình an, con cháu phát đạt, các duyên như ý, vạn sự cát tường.
Nếu cầu phước báo thế gian mà không hồi hướng vãng sanh thì được phước báo thế gian, nhưng trở lại thành kẻ hạ liệt; tâm không chuyên nhất nên việc vãng sanh khó quyết định.
Mười lăm bài kệ nói về sự lợi ích trong hiện tại của việc niệm Phật (nay dịch thành văn xuôi).
Phẩm Thọ lượng trong kinh Kim quang minh, Đức Phật A-di-đà đặc biệt khai thị:
Chúng sanh muốn dứt trừ tai nạn, kéo dài tuổi thọ thì phải nên niệm Phật.
Đại sư Truyền Giáo của phái Sơn Gia, vì thương xót nhân dân trong nước, trong văn tụng, ngài dạy:
Muốn tiêu trừ bảy thứ tai nạn phải nên xưng niệm Phật A-di-đà.
Niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật công đức thù thắng hơn tất cả, khiến cho tội chướng sâu nặng trong ba thời cũng chuyển biến thành nhẹ.
Niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật hiện đời được vô lượng lợi ích, tiêu trừ tội chướng sanh tử luân hồi, cho đến định nghiệp chết yểu cũng đều tiêu trừ.
Niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật được Phạm thiên, Đế Thích đều quy kính, chư thiên và các thiện thần ngày đêm thường theo ủng hộ như bóng theo hình.
Niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật được Tứ Đại thiên vương ngày đêm thường ủng hộ, ác quỷ trong bốn phương không dám đến gần.
Niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật được Kiên Lao địa thần tôn kính, ngày đêm cùng theo ủng hộ như bóng theo hình.
Niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật được Long vương Nan-đà-bạt-nan và vô lượng long thần tôn kính ngày đêm thường theo ủng hộ.
Niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật, được vua Diêm-ma tôn kính, cùng với Ngũ Đạo Minh quan ngày đêm thường ủng hộ.
Niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật, ma vương trời Tha Hóa cũng ở trước Đức Phật Thích-ca nguyện nhất định thường theo ủng hộ.
Các thiên thần và địa thần này đều là quỷ thần thiện, họ đều cùng nhau ủng hộ các chúng sanh niệm Phật.
Niềm tin vào nguyện lực bất khả tư nghị tức là đại bồ-đề tâm, cho nên được tất cả ác quỷ thần trong trời đất kính nể.
Niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật, được Bồ-tát Quán Thế Âm và Đại Thế Chí cùng Hằng sa chư Bồ-tát thường theo hộ niệm như hình với bóng.
Trong ánh sáng của Đức Phật Vô Ngại Quang có vô số các hóa Phật A-di-đà, mỗi vị hóa Phật đó đều theo bảo hộ người có tín tâm chân thực.
Niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật, được trăm nghìn vô lượng vô số chư Phật trong mười phương cùng đến vây quanh hoan hỉ hộ niệm.
Đại sư Từ Vân nói: “Niệm Phật được mười sự lợi ích lớn:
Ngày đêm chư thiên giúp
Bồ-tát thường ủng hộ
Phật phóng quang nhiếp thọ
Lìa quỷ, thú, độc dược
Không bị các tai nạn
Tội diệt, dứt oan gia
Giấc ngủ thường an ổn.
Từ hòa, sức sung mãn
Người đời kính như Phật
Được vãng sanh Tây Phương (dùng ý tạo kệ)”.
Trong An sĩ toàn thư ghi, niệm Phật có chín điều thù thắng:
Chữ ít dễ niệm
Niệm ở mọi nơi
Niệm trong mọi lúc
Ai cũng niệm được
Thiên thần cung kính
Ác quỷ lánh xa
Nghiệp chướng tiêu trừ
Phước huệ tăng trưởng
Lâm chung vãng sanh.
- Bốn cách cứu độ, bốn sự cảm ứng
Đã có nhân ắt sẽ có quả, có cảm liền có ứng đây là lẽ tự nhiên.
Đức Phật A-di-đà phát nguyện là nhân, đây thuộc về cảm;
chúng sanh niệm Phật là quả, đây thuộc về ứng.
Chúng sanh niệm Phật là nhân, thuộc về cảm;
Đức Phật A-di-đà cứu độ là quả, thuộc về ứng.
Tuy nhiên, hoặc có người nhất hướng niệm Phật mà không thấy cảm ứng, đây đều chẳng phải là hoàn toàn không có cảm ứng. Nên biết, cảm ứng đại khái phân ra có bốn loại:
Một, hiển cảm hiển ứng: Người có niệm Phật, có cảm ứng rõ ràng, chính mình nhận biết được.
Hai, hiển cảm minh ứng: Người có niệm Phật mà cảm ứng không rõ ràng, bản thân không nhận biết được.
Ba, minh cảm hiển ứng: Trước kia hoặc đời quá khứ đã từng niệm Phật, hiện tại tuy không niệm nhưng gặp sự gặp duyên nhận biết rõ ràng được Đức Phật A-di-đà gia bị.
Bốn, minh cảm minh ứng: Trước kia hoặc đời quá khứ đã từng niệm Phật, hiện tại tuy không niệm, nhưng gặp sự gặp duyên vẫn được Đức Phật A-di-đà âm thầm gia bị.
Căn tánh, nghiệp duyên của chúng sanh mỗi người mỗi khác; do đó, Phật ứng cơ cũng không đồng. Vì thế, bất luận hiển ứng hay minh ứng cũng đều là phương tiện của chư Phật. Do đó, chỉ dạy chúng sanh nương vào cảnh mà phát tâm để hướng đến bồ-đề, khiến cho họ hoàn toàn lìa khổ được vui.
Từ bốn sự cảm ứng này, mà có thể nhận biết được sự cứu độ và làm lợi ích cho chúng sanh của Đức Phật A-di-đà có thuận độ, nghịch độ, hiển độ, ẩn độ bất đồng:
Một, thuận độ: Nghĩa là cầu khỏi bệnh được khỏi bệnh, sở cầu được như ý.
Hai nghịch độ: Cầu trường thọ mà lại chết yểu, sở cầu không như ý.
Ba, hiển độ: Do niệm Phật cho nên được Đức Phật A-di-đà cùng chư thánh chúng hiện thân thùy từ gia hộ.
Bốn, ẩn độ: Do niệm Phật cho nên gặp cơ duyên, được nhiều người hợp lại cùng giúp đỡ.
Có thể nói, từ lý cảm ứng trên, nếu tin sâu lý này thì cho dù gặp bất cứ ác duyên, nghịch cảnh nào tâm cũng hoan hỷ và biết ơn mà không nghi ngờ.
, Cảm ứng là sự tướng của nhân quả, nhưng Phật giáo không lấy đó làm mục đích. Từ sự tướng cảm ứng này, cho nên biết lời Phật là chân thật, mà phát khởi tín tâm niệm Phật được vãng sanh Cực Lạc. Bằng không, chỉ lấy cảm ứng làm mục đích, phải có cảm ứng mới tin, nếu không biết Phật lý, không phân biệt được chính tà thì rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma, hoặc tin lầm tà giáo ngoại đạo; muốn cầu siêu thăng lại bị chìm đắm, vì thế, không nên vọng cầu và chấp vào cảm ứng.
Trích Bản Nguyện Niệm Phật
Thích Minh Tuệ


