460,Van Dap Tinh Do 56
Câu hỏi 131: Cầu vãng sanh Hạ Phẩm và Thượng Phẩm.
Có người bạn nói với con “Niệm Phật được vãng sanh hạ
Phẩm hạ sanh là quý lắm rồi! Cầu chi Thượng Phẩm
Thượng sanh cho nó mệt? Tu hành sao mà còn tham quá
vậy?”Người này nói như vậy có đúng không thưa Thầy ?
Đáp:
1- Tu hành dẹp hết tham là đắc quả A La Hán, là thánh
nhân rồi! Mình còn phàm phu, thì còn tham là việc bình
thường, vả lại tham đây không phải tham cho mình (vị kỷ)
mà là tham cho chúng sanh (vị tha, tâm Bồ Tát).
2- Hãy so sánh thời gian thành đạo quả giữa các Phẩm:
Hạ Phẩm:
Quán kinh nói: “Sanh Hạ phẩm Hạ sanh, mười hai đại
kiếp hoa sen mới nở, ta gặp hai Bồ Tát Quán Thế Âm và
Đại Thế Chí để nghe pháp”. Một đại kiếp là một tỷ ba
trăm bốn mươi bốn triệu (1.344.000.000) năm. Vậy
mười hai đại kiếp sẽ là mười sáu tỷ một trăm hai mươi
tám triệu năm (1.344.000.000 x 12 = 16.128.000.000)
hoa sen mới nở.
Quán kinh nói: “Sanh Hạ phẩm Thượng sanh, bốn
mươi chín ngày hoa sen nở, ta gặp hai Bồ Tát Quán Thế
Âm và Đại Thế Chí để nghe Pháp”.
Cùng là Hạ phẩm mà Hạ phẩm Thượng sanh và Hạ
phẩm Hạ sanh thời gian hoa nở cách biệt quá xa
(16.128.000.000 năm so với 49 ngày), mười sáu tỷ một
trăm hai mươi tám triệu năm so với bốn mươi chín ngày.
Thượng Phẩm:
Quán kinh nói: “Khi đã sanh về cõi kia, lại thấy kim
thân của Phật đầy đủ các tướng, chư Bồ Tát sắc tướng
cũng cụ túc trang nghiêm, các ánh sáng và rừng báu đều
diễn thuyết pháp mầu. Hành giả nghe xong, liền ngộ Vô
sanh pháp nhẫn, trong giây phút thừa sự chư Phật, rồi trở
về bản quốc, chứng vô lượng trăm ngàn đà la ni”. Đây
gọi là Thượng phẩm Thượng sanh.
Từ Hạ phẩm Thượng sanh lên Thượng phẩm Thượng
sanh phải qua mười một (11) tiểu kiếp (một tiểu kiếp là
16.800.000 năm), thời gian quá dài.
3- Trở về Ta Bà độ sanh sớm một ngày chúng sanh đỡ khổ
một ngày, vậy thì cái tham này là quí chớ! Tâm Bồ Tát
đấy!
4- Trong Quán Niệm Môn, Liên Tông Nhị tổ đại sư nói:
“Hành giả Tịnh độ mỗi ngày niệm ba vạn câu trở lên là
hành nghiệp Thượng Phẩm Thượng sanh”.
Người đạt Bất Niệm Tự Niệm, mỗi ngày Tự tánh nó tự
niệm tối thiểu là mười vạn câu Phật hiệu, thế thì không có
lý do gì mà mất phần Thượng Phẩm Thượng sanh, cho nên
không cần cầu, đâu có mệt, nó là chuyện đương nhiên
thôi!!!
Câu hỏi 132.: Phá giới vãng sanh
Pháp Nhiên Thượng nhơn nói: “Bất luận có tội hay không
tội, giữ giới hay phá giới, hễ niệm Phật đều được vãng
sanh”. Sao Ngài lại nói: “Hành giả Tịnh độ phải nghiêm trì
giới luật, một lỗi nhỏ cũng chớ phạm”, hai lời này có mâu
thuẫn nhau không, thưa Thầy?
Đáp:
Hai lời này đúng lý, không mâu thuẫn gì cả.
1- Bất luận có tội hay không tội, giữ giới hay phá giới, hễ
niệm Phật đều được vãng sanh. Câu này Ngài nói lên sự
thật.
Phật A Di Đà đâu có chấp trước, phân biệt là có tội hay
không tội, giữ giới hay phá giới, hễ có niệm Phật, đúng bổn
nguyện của Ngài là Ngài tiếp dẫn.
Tiếp dẫn bằng hào quang, hào quang đâu có phân biệt là
có tội hay không tội, giữ giới hay phá giới, miễn là có tâm
thanh (cùng tần số với hào quang) hòa hợp với hào quang,
đương nhiên được tiếp dẫn.
Tuy bình đẳng tiếp dẫn nhưng phẩm vị giữa có tội,
không tội, giữ giới, phá giới, có sai khác, bởi vậy nên có ba
bậc, chín phẩm.
Câu này Ngài nói lên để phá tan mặc cảm tội lỗi, phá
giới, khuyến tấn những vị này dõng mãnh, tinh tấn, nổ lực
hành trì, niệm Phật nhiều hơn nữa để được vãng sanh Cực
Lạc.
2. Hành giả Tịnh độ phải nghiêm trì giới luật, một lỗi nhỏ
cũng chớ phạm. Câu trên nói với những vị đã lỡ phạm tội,
phá giới. Câu này là nói với những vị còn lại (không tội lỗi,
phá giới). Quý vị đã và đang dõng mãnh, tinh tấn, nỗ lực
hành trì đắc lực (chánh nhân tốt). Lại thêm quý vị lánh ác
làm lành, gìn giữ giới đã thọ (trợ nhân tốt). Chánh và trợ
nhân đều tốt ắt vãng sanh ở Phẩm vị cao. Phẩm vị càng cao
càng sớm trở về Ta Bà độ sanh, đây là bổn hoài của chư
Phật, chư To
Câu Hỏi 133.: Nương tựa vào Ban Trợ niệm để được vãng sanh
Con già rồi, con muốn về Việt Nam sống, để giờ phút lâm
chung được ban trợ niệm giúp con vãng sanh, như vậy có
được không thưa Thầy?
Đáp:
– Đến được nước Mỹ không phải là chuyện dễ dàng, sao
đạo hữu lại tính chuyện rời đất Mỹ một cách dễ dàng như
vậy? Trợ niệm ở đây không thiếu. Vã lại, trong Tịnh Độ
Đại kinh Khoa Chú – Tập 4, Hòa Thượng Tịnh Không nhắc
nhở đồng tu: “Lúc lâm chung phải tự mình làm chủ, không
nên có ý cầu người khác trợ niệm cho mình… Trợ niệm
không đáng tin. Trợ niệm có thể gây nhiễu loạn người lúc
lâm chung”. Hòa Thượng cũng nói: “Lúc lâm chung phải tự
mình làm chủ, không nên có ý cầu người khác trợ niệm cho
mình…. Nhất định chính mình phải làm chủ việc vãng sanh
mới không gặp trở ngại”.
– Kinh Vô Lượng Thọ dạy: “Tự thân cầu tinh tấn, nỗ lực tự
cầu đạo”. Y giáo phụng hành, vậy thì trong mỗi một chúng
ta phải tự mình chuyên cần tinh tấn, nỗ lực không ngừng,
nguyện cầu vãng sanh Cực Lạc, không ỷ lại vào bất cứ một
ai khác.
– Chùa Tịnh Luật đã ấn hành hai quyển Niệm Phật Đạt Bất
Niệm Tự Niệm Bảo Đảm Vãng Sanh và Tịnh Độ Thực
Hành Vấn Đáp, chùa đã mở nhiều khóa tu học và bảy khóa
Phật thất, nhằm mục đích giúp quý hành giả tự tạo hành
trang cho chính mình, đồng thời chùa còn đang tiếp tục mở
nhiều khóa Phật thất nữa.
Nếu quý đạo hữu niệm Phật đạt Bất Niệm Tự Niệm, được
bảo đảm vãng sanh bất luận tình huống nào thì việc trợ
niệm đâu thành vấn đề nữa.
– Kinh Xưng Tán Tịnh Độ Phật Nhiếp Thọ dạy: “Hành giả
Tịnh độ, trước giờ phút lâm chung, được Phật A Di Đà và
thánh chúng đến từ bi gia hựu cho hành giả giữ chánh
niệm”. Pháp sư Tịnh Không nói: “Sự gia hựu này là nâng
cấp tu chứng cho hành giả”. Nghĩa là người sơ cơ thì có
chánh niệm, niệm Phật để Phật tiếp dẫn. Người niệm Phật
thành một khối (Bất Niệm Tự Niệm Sâu) nâng lên Nhất
Tâm Bất Loạn, vãng sanh ở phẩm vị cao.
Gia hựu ở đây có nghĩa là cứu vớt. Nếu hành giả đạt lý
Nhất Tâm Bất Loạn thì tự tại vãng sanh. Bằng như chưa
đến trình độ này thì cần có sự cứu vớt, gia hựu của đức
Phật A Di Đà. Thí như ngoài đời, vì lý do đặc biệt nào đó,
Ban giám khảo quyết định kỳ thi này vớt 2 điểm, thay vì 10
điểm mới đậu, hạ xuống 8 điểm đậu, dĩ nhiên dưới 8 điểm
thì rớt. Cũng vậy, dù được Đức Phật gia hựu, nhưng tối
thiểu hành giả phải đạt nhập tâm, hay gần nhập tâm (có đủ
8 điểm) bằng không thì rớt (không vãng sanh).
– Công hạnh của Ban Trợ niệm là khai thị, nhắc nhở,
khuyến khích, giúp bệnh nhân buông xả vạn duyên, nhất
tâm niệm Phật cầu vãng sanh. Nếu bệnh nhân đã từng tu
tập niệm Phật nhiều (chủng tử niệm Phật nơi Tạng thức đã
có nhiều) đã nhập tâm hay sắp nhập tâm (đủ 8 điểm), liền
vâng lời ban trợ niệm, khởi xướng câu Phật hiệu, tức khắc
được vãng sanh. Bằng như bệnh nhân công đức niệm Phật
yếu kém quá (dưới 8 điểm), không đủ khả năng phát khởi
câu Phật hiệu thì đành chịu mất phần vãng sanh. Ban Trợ
niệm phải đành chịu thua. Vì vậy chánh duyên vãng sanh là
ở bệnh nhân, Ban Trợ niệm chỉ là trợ duyên mà thôi.
Tóm lại, nếu muốn được vãng sanh, thì ngay giờ phút này
cho đến giây phút cuối cùng cuộc đời, mình phải tự làm
chủ mình không ỷ lại vào bất cứ một ai khác.
Câu hỏi 134: Ái bất đoạn, bất sanh Cực Lạc.
Chư tổ nói: “Ái bất đoạn, bất sanh Cực Lạc”.
Đối với con, con tự biết con không thể đoạn hết ái, như vậy
là con không được sanh Cực Lạc, phải không Thầy?
.Đáp: Không hẳn như vậy!
– Ái ở đây là ái dục, yêu thương ham muốn. Yêu thương,
ham muốn ngũ dục (tài, sắc, danh, thực, thùy), lục trần
(sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp).
Đoạn ở đây có thể hiểu hai nghĩa:
Đoạn diệt là giết chết sạch, không còn mảy may nào nữa.
Đoạn phục là dằn đè không cho nó tự do sinh khởi lẫy
lừng như đá đè cỏ, hạn chế không để cỏ tự do sinh trưởng.
– Chư Tổ thừa biết thời mạt pháp này chúng sanh căn
cơ hạ liệt, không tài nào đoạn diệt được ái dục. Nếu đoạn
diệt thì thành thánh nhân rồi. Quý Ngài nói là để răn đe
hành giả, đừng để nó tự do sinh khởi lừng lẫy mà phải cố
gắng hằng ngày chế phục nó, hầu thu nhiếp lục căn,
buông xả vạn duyên, nhất tâm niệm Phật.
– Mặt khác chúng sanh có thể đới nghiệp vãng sanh,
mang nghiệp theo mà vãng sanh thì đâu có bắt buộc phải
đoạn diệt ái dục.
Đạo hữu hãy yên tâm! Hằng ngày cố gắng chế phục ái dục
làm trợ duyên cho việc thu nhiếp lục căn, buông xả vạn
duyên nhất tâm Lão Thật niệm Phật, được nhập tâm, đạt
Bất Niệm Tự Niệm sẽ bảo đảm vãng sanh bất luận tình
huống nào.
Câu hỏi 135.: Buông xả vạn duyên là thế nào?
Thầy thường bảo chúng con “buông xả vạn duyên, nhất tâm
niệm Phật”! Vậy, “buông xả vạn duyên” là thế nào, thưa
Thầy?
Đáp:
Buông xả không phải là buông bỏ, mà là buông xuống,
không còn dính mắc nữa.
Xả là một hạnh trong Tứ Vô Lượng Tâm (Từ, Bi, Hỷ, Xả).
Nhà Phật dạy: “Xả đắc, xả 1 được 1, xả 10 được 10, xả tất
cả được tất cả”. Hạnh xả rất là quan yếu.
Vạn ở đây không phải là mười ngàn, mà là con số tượng
trưng cho tất cả. Buông xả: Ngũ dục (tài, sắc, danh, thực,
thùy), lục trần (sắc, thính, hương, vị, xúc, pháp), tự tư tự
lợi, danh văn lợi dưỡng, nhân ngã thị phi,… . Buông xả tất
cả mọi thứ, chỉ gìn giữ duy nhất danh hiệu Phật để làm đối
tượng hạ thủ công phu.
Thí như: Tay đang cầm cái nón, muốn lấy quyển sách, tay
phải để (rời) cái nón xuống, mới có thể cầm quyển sách
được. Học sinh muốn lên lớp hai, bắt buộc phải rời (lìa) lớp
một. Leo thang, muốn lên nấc một, chân phải rời mặt đất,
muốn lên nấc hai chân phải rời nấc một. Quý vị Bồ Tát
cũng vậy, muốn lên nhị địa là phải rời sơ địa v. v… Tu hành
phải xả được mới tiến, gọi xả đắc là thế ấy.
Hành giả Tịnh độ phải buông xả được vạn duyên mới có
thể nhất tâm niệm Phật, thành tựu Tịnh nghiệp, vãng sanh
Cực Lạc, thành Phật độ chúng sanh.
Trich Sach La Thu Cuc Lac
Thich Minh Tue


