416.Van Dap Tinh Do 51

Cau hoi 105 Thưa Thầy, người tu hạnh Tiểu Thừa, có thể vãng sanh
được không Thầy?
Đáp:
Ngài Tịnh Ảnh đã giải thích câu hỏi trên một cách rất là
khéo léo như sau:
“Ngài Thiên Thân viết trong Vãng Sanh kệ rằng: Chủng
tánh Nhị Thừa đều chẳng được vãng sanh, Quán kinh lại
bảo chúng sanh Nhị Thừa cũng được vãng sanh, nghĩa là
làm sao?
Xin giải thích: Chúng sanh Tiểu Thừa (Thinh Văn, Duyên
Giác) là [người] trước đã từng quen tu tập [Tiểu Thừa],
nhưng đến khi lâm chung phải phát tâm Ðại thừa (Trên cầu
Phật đạo dưới giáo hóa chúng sanh = Thượng cầu hạ hóa),
thì mới được vãng sanh.
Nếu dùng tâm Tiểu thừa (Tự độ không độ tha) cầu sanh cõi ấy
thì không khi nào được vãng sanh. Vì vậy Ngài Thiên Thân bảo chủng tánh Nhị Thừa chẳng được vãng sanh!”.
Câu hỏi 106: Tiểu Thừa và chứng Tiểu Quả.
Nếu bảo là đã dùng tâm Ðại Thừa để vãng sanh, thì tại sao
sanh cõi kia xong lại chứng Tiểu quả, thưa thầy?
Đáp:
Do người ấy vốn đã tu tập Tiểu Thừa lâu ngày nên quen
học cách quán sát Khổ, Vô Thường v. v… nơi những pháp
ấy. Sanh qua cõi kia, nghe nói Khổ, Vô Thường v. v…, liền
ngộ giải, nên chứng Tiểu quả. Vốn do lúc lâm chung phát
tâm Ðại Thừa cầu vãng sanh cõi kia, nên khi đã đắc quả La
Hán trong cõi kia liền sẽ cầu Ðại thừa (lìa Tiểu hướng Ðại).
Câu hỏi 107: Công Năng của Niệm Phật.
Đức Phật khuyên phụ vương hành pháp Niệm Phật Tam
Muội, Phụ vương bạch Phật: “Công năng của niệm Phật ra
sao?”.
Đáp:
Phật bảo: Như giữa cánh rừng y lan rộng đến bốn mươi do
tuần, có một cây ngưu đầu chiên đàn tuy đã bén rễ, nảy
mầm, nhưng chưa trồi lên khỏi mặt đất, rừng y lan chỉ có
mùi thối không thơm tho gì. Nếu có kẻ nào ăn phải hoa quả
của cây y lan sẽ phát cuồng mà chết. Lúc sau, mầm cây
chiên đàn dần dần tăng trưởng, vừa sắp mọc thành cây thì
mùi thơm đã ngào ngạt, đủ sức biến đổi cả khu rừng đó
thành ra thơm ngát cả. Chúng sanh trông thấy sanh lòng hy
hữu.
Phật bảo phụ vương: Tâm niệm Phật của hết thảy chúng
sanh trong sanh tử cũng giống như thế. Chỉ cần hệ niệm
chẳng ngơi thì quyết sẽ sanh ở trước Phật. Một phen đã
vãng sanh liền biến cải hết thảy các ác thành đại từ bi như
cây có mùi thơm kia biến cải cả rừng y lan.
Rừng y lan vừa nói ví cho tam độc, tam chướng, vô biên
các tội trong thân chúng sanh. Chiên đàn ví cho tâm niệm
Phật của chúng sanh. “Vừa sắp mọc thành cây” là hết thảy
chúng sanh chỉ cần niệm liên tục chẳng ngơi thì đạo nghiệp
sẽ hoàn thành.
Câu hỏi 108: Cư Sĩ có được vãng sanh Thượng Phẩm
không? Nếu có, thì cách hành trì như thế nào?
Bạch Thầy, hàng cư sĩ chúng con có phần trong ba bậc
Thượng Phẩm vãng sanh không, thưa Thầy? Và chúng con
phải tu hành thế nào để sớm đạt được chí nguyện độ sanh?
Đáp:
Cám ơn đạo hữu có câu hỏi ngắn gọn nhưng rất hay, mang
lại nhiều lợi ích cho hành giả Tịnh độ, công đức này không
phải là nhỏ. Tôi rất hoan hỷ giải đáp như sau:
1- Cư sĩ (Phật tử tại gia) vẫn có thể vãng sanh vào ba bậc
(thượng, trung, hạ) Thượng Phẩm. Điển hình Vi Đề Hy
Hoàng Thái Hậu, năm trăm thị nữ, Việt Quốc phu nhân,
Lưu Di Dân cư sĩ… đã vãng sanh Thượng Phẩm. Hãy đọc câu đáp 19 Phần giãi nghi, sách Tịnh Độ Thực Hành Vấn
Đáp.
2- Phương p háp hành trì.
A- Chánh hạnh:
a- Thọ Tam quy ngủ giới, Bát Quan Trai giới, nếu được
thọ Bồ Tát giới càng tốt. Nghiêm trì giới luật đã thọ, chớ
sai phạm, nếu vô tình phạm giới liền chí thành sám hối,
thề quyết không tái phạm.
b- Phát Bồ Đề Tâm một bề chuyên niệm:
– Chuyên tu Chánh định nghiệp.
– Buông xả vạn duyên, niệm Phật không xen tạp
không gián đoạn.
– Nhập Phật thất.
c- Niệm Phật phải đạt Bất Niệm Tự Niệm, để được vãng
sanh Thượng Phẩm Thượng sanh đúng theo lời dạy của
Nhị Tổ Thiện Đạo đại sư: “Hành giả Tịnh độ mỗi ngày
niệm Phật ba vạn câu trở lên là hành nghiệp Thượng
Phẩm Thượng sanh”.
Hãy đọc Phần IV và phần V sách Niệm Phật Đạt Bất Niệm
Tự Niệm Bảo Đảm Vãng Sanh.
B- Trợ hạnh:
a- Xiển dương Tịnh độ. Chia sẻ kinh nghiệm hành trì cho
bạn dồng tu;
b- Cúng dường Tam Bảo là giúp duy trì mạng mạch Phật
pháp được lâu dài;
c- Ăn chay:
Ăn chay là dừng nghiệp sát sanh, nuôi lớn lòng từ bi, ứng
hợp Bồ Đề Tâm.
Ăn mặn là ăn thịt chúng sanh, trong đây là cha mẹ, thân
bằng quyến thuộc nhiều đời nhiều kiếp của chúng ta, cực
ác, tội lớn nhất trong các tội.
d- Phóng sanh:
Phóng sanh là cứu mạng sống chư Phật vị lai, cực
thiện, phước lớn nhất trong các phước.
Câu hỏi 15: Cách thức khuyên cha niệm Phật.
Con có một người bạn muốn thỉnh Thầy hoan hỷ cho một
lời khuyên.
Cha của người bạn con niệm Phật đã được nhập tâm, miệng
không có niệm nhưng trong tâm cứ niệm liên tục, thế
nhưng người cha của bạn con lại không chịu tin về các Sư
Thầy thuyết pháp về sự buông xả để niệm Phật. Bạn con có
khuyên và giải thích cho ông nghe, nhưng ông tỏ vẻ sân si
lên, như vậy bạn con có nên tiếp khuyên và giải thích cho
ông nghe nữa hay cứ để tùy duyên, thưa Thầy?
Nếu con cứ để mặc cho ông tùy duyên giác ngộ, vậy
người bạn này của con có bị tội bất hiếu không? Và nếu
bạn con cứ tiếp tục khuyên thì làm cho ông nổi sân si lên,
vậy bạn con có bị tội không, thưa Thầy?
Đáp:
Đạo hữu nói với bạn của đạo hữu như sau:
Bậc làm cha mẹ thường nghĩ mình luôn giỏi hơn con
cháu mình, nên ít khi chịu nghe lời khuyên nhủ của con
cháu. Vậy thì:
Nếu tiếp tục khuyên làm cho ông nổi sân thì không có
tội mà bị lỗi là không khéo léo, vô tình làm cho ông tạo
ác nghiệp.
Nên để tùy duyên, không có nghĩa là bỏ cuộc mà tìm
cách khác, phương tiện thiện xảo (khéo léo).
Tìm người nào có uy tín với ông, hoặc được ông thương
mến, nhờ người này khuyên nhủ ông.
Đưa ông ấy đọc hai quyển sách của tôi viết (Niệm Phật
Đạt Bất Niệm Tự Niệm Bảo Đảm Vãng Sanh và Tịnh Độ
Thực Hành Vấn Đáp).
Trường hợp này vẫn không có tội gì cả,
Bản thân đạo hữu ấy hãy nỗ lực tu hành, rồi sẽ độ được
ông ấy (hãy đọc câu đáp 90 Phần thực hành, sách Tịnh Độ
Thực Hành Vấn Đáp).
Nếu làm được những điều nói trên quả là hiếu tử (được
nhiều phước).
Câu hỏi 16: Về việc Phật đến tiếp dẫn.
Cổ đức bảo: “Phật chẳng đến đi” thì làm sao lại có chuyện
Phật đến tiếp dẫn, thưa thầy?
Đáp:
1- Cảm ứng đạo giao chẳng trở ngại chuyện đến hay đi!
Chẳng thấy mà lại thấy, nên Ngài Vĩnh Minh bảo: “Biết
huyễn chẳng phải là thật, thì tâm lẫn Phật đều mất. Chẳng
phải là vô huyễn tướng, nên chẳng hoại tâm và Phật”. Ngài
lại bảo: “Pháp thân chân Phật vốn chẳng sanh diệt, từ chân
thật mà hóa hiện ra như vậy để tiếp dẫn căn cơ còn mê”.
2- Ðây chính là bổn nguyện công đức của Như Lai, khiến
cho chúng sanh hữu duyên chuyên tâm tưởng niệm, ngay
trong tự tâm thấy được Phật đến đón, chẳng phải là chư
Phật thật sự sai hóa thân đến đón tiếp. Thân Phật trạm
nhiên thường tịch, mà chúng sanh thấy có đến, đi như ảnh
hiện trong gương, chẳng phải ở trong, chẳng phải là bên
ngoài, như chuyện trong mộng chẳng có, chẳng không.
3- Lại như kinh dạy: “Cần phải do Phật thân mới được độ,
thì Ngài liền hiện thân Phật để thuyết pháp”, cũng chính là
ý này. Vì vậy, nước trong thì trăng tự hiện, tâm tịnh thì
Phật tự hiện, nên mới bảo cảm ứng đạo giao khó nghĩ bàn”.
4- Hành giả niệm Phật cầu sanh Cực Lạc, lâm chung thấy
Phật, thì đó là do cái nhân này cảm ứng một cách nhiệm
mầu. Lại do chúng sanh và Phật vốn cùng một thể, cảm ứng
đạo giao, pháp vốn là như vậy.
5- Do tự và tha chẳng hai, nên tự lẫn tha đều hệt như nhau.
Do tự và tha chẳng hai nên vị Phật đến đón đó chính là đức
Phật trong tâm mình. Lại do tự và tha giống hệt nhau, nên
Phật thật sự chẳng có đến, có đi; lúc lâm chung lại rành
rành hiển hiện việc có Phật đến đón vãng sanh Cực Lạc.
Sự, lý viên dung tự tại vô ngại, chỉ tin được nổi đã đạt lợi
ích vô lượng.
6- Nếu chẳng hiểu rõ lý lẽ trên lại vọng luận, tà đàm thì
chẳng những tự chướng mà còn làm chướng người, với
pháp môn này sanh tội lỗi lớn!
Trich Sach La Thu Cuc Lac
Thich Minh Tue


