466.Vấn Đáp Tịnh Độ 57
Câu hỏi 42: Đang niệm Phật, vọng niệm dậy khởi.
Con đang thực tập theo pháp môn niệm phật theo máy mà
Thầy chỉ dạy: Máy niệm một câu, mình niệm một câu,
nhưng khi niệm khoảng 15 phút thi có vọng niệm chợt
thoáng qua (nghĩ đủ thứ), niệm Phật như vậy con không
biết có đúng không. Nếu có sai sót mong Thầy từ bi chỉ dạy
con cách khắc phục để vọng niệm không khởi lên trong lúc
niệm Phật, đúng như pháp Thầy dạy cho chúng con.
Đáp:
1- Nhà Phật dạy: “Tâm vô nhị dụng”, Tâm (ý) một lúc
không thể làm hai việc. Đang niệm Phật mà vọng niệm
khởi lên chứng tỏ rằng lúc đó không nhiếp tâm (lơ là,
không quan tâm) vào câu Phật hiệu. Niệm như vậy là sai
rồi!
2- Miệng niệm Phật mà vọng niệm vẫn tuôn trào (song
hành) đó là miệng niệm Phật mà tâm không có Phật (hữu
khẩu vô tâm). Niệm như vậy, Tổ Đức Nhuận nói: “Thét cho
bể cuống họng cũng hoàn không” (vô ích).
3- Ngay khi vọng niệm khởi lên, nhiếp tâm niệm Phật thì
vọng niệm tự dứt (vì Tâm vô nhị dụng).
Câu hỏi 43: Tiến trình niệm Phật, xiển dương Tịnh Độ ở
Việt Nam.
Con nhập thất chuyên tu áp dụng pháp thực hành niệm Phật
theo máy của Thầy, thời gian trong vòng một tháng thì đạt
bất niệm tự niệm (nghe suốt trong thời gian thức).
Thời gian đầu mới được bất niệm tự niệm thì nghe tiếng
niệm Phật của tự tánh rất lớn và rõ (chỉ nghe tiếng niệm
Phật lớn và rõ trong vòng một tuần), dần dần về sau tiếng
niệm Phật càng nhỏ dần và không rõ nữa.
Nơi con đang tu
tập đó là vùng đồi núi có nhiều tiếng của côn trùng (ve,
dế,…) nên việc lắng nghe tiếng niệm Phật của tự tánh cũng
khó khăn, thay gì niệm A Di Đà Phật mà lại nghe là A Đi
Đà Phật hay A Di Đà Phần… Nhiều lúc ngồi tỉnh tọa lắng
lòng để nghe, nhưng chỉ nghe được rất nhỏ, biết rằng tự
tánh đang niệm nhưng không nghe rõ gì hết, ở những nơi
có nhiều tiếng ồn hoặc đại chúng tụng kinh thì con không
nghe được tiếng niệm Phật của tự tánh nữa.
Mong Thầy từ bi hoan hỷ chỉ dẫn giúp con làm cách nào để
nghe được tiếng niệm Phật của tự tánh tương tục không bị
gián đoạn, nghe được lớn và rõ hơn?
Xin thầy nói rõ bước tiếp theo con phải hành trì thế nào để
huân trưởng mức bất niệm tự niệm của con được sâu hơn?
Mong Thầy từ bi hoan hỷ nói rõ tiến trình từ nhập tâm đến
mức công phu hiện tại của thầy, từng bước diễn biến ra sao
để con không bị bỡ ngỡ trên bước đường tu tập!
Đáp:
1- Tiếng niệm Phật của tự tánh ban đầu lớn và rõ ràng, sau
nó nhanh hơn nên nhỏ dần và không còn rõ ràng như trước
đây là hiện tượng tự nhiên thôi, không có gì để thắc mắc cả.
Sau này nó còn nuốt chữ nữa.
2- Sơ cơ lấy tịnh tu tịnh, thuần thục rồi lấy động mà tu tịnh,
được vậy hành giả mới bất động (an tịnh) trước mọi hoàn
cảnh (động). Tu bằng pháp “giả tá”, nghĩa là:
Bất luận tiếng gì cũng giả là tiếng Niệm Phật. Đại chúng
tụng kinh, liên hữu giả tá tiếng mõ là tiếng niệm Phật.
Tiếng mõ kêu cốc cốc cốc cốc, liên hữu tập nghe là A Di
Đà Phật, tập chừng năm mười phút, liên hữu sẽ nghe toàn
là tiếng niệm Phật. (Kinh Hoa nghiêm dạy: Nhất thiết duy
tâm tạo).
Cũng vậy đối tất cả tạp âm (ve, dế,… .) liên hữu đều giả
tá là tiếng niệm Phật, được vậy bất luận hoàn cảnh ồn ào
náo nhiệt gì liên hữu vẫn niệm Phật được. Nên nhớ Nhất
niệm tương ưng nhất niệm Phật. Niệm niệm tương ưng
niệm niệm Phật.
3- Bước kế tiếp là Bất Niệm Tự niệm sâu, nghĩa là nghe
được tiếng niệm Phật của tự tánh ngay lúc đang ngủ (nghe
24/24). Trình độ này ngang với niệm Phật thành một khối
(Pháp sư Tịnh Không).
Pháp sư Tịnh Không nói: “Đây là
tiểu chứng, hồi hướng công đức này cho cửu huyền thất tổ
mình đều được siêu thăng”. Vãng sanh Thượng Phẩm
Thượng Sanh.
Cách tu: Không có gì khác, vẫn một mực huân tập chủng tử
danh hiệu Phật vào tạng thức. Kiên trì đổ nước vào lu, bao
giờ đầy nó tự tràn.
4- Pháp Bất niệm tự niệm có từ ngàn xưa, thời Nhị Tổ
Thiện Đạo Đại sư, nhưng mới được triển khai ở Việt Nam,
còn mới mẻ nên có những vị thầy, vì bảo thủ pháp tu của
Thầy mà không thừa nhận, đôi khi bài bát pháp này. Đây là
lẽ tự nhiên.
5- Ở Việt Nam có Đại Đức Thích Nhuận Nghi trụ trì chùa
Từ Đức ở Thủ Đức, điện thoại số: 0909943825. Thầy đang
xiển dương mạnh pháp Bất niệm Tự niệm này. Nếu cần,
liên hữu nên liên lạc với thầy để trao đổi kinh nghiệm hành
trì.
Câu hỏi 44: Trì giới, ăn chay, niệm Phật mấy chục năm
rồi mà tâm không thanh tịnh chút nào hết là vì niệm Phật
không đúng cách.
Kính bạch thầy con được nhân duyên phước báu đọc qua 2
quyển sách:
– Tịnh độ thực hành vấn đáp.
– Bất niệm tự niệm bảo đảm vãng sanh.
Con rất vui mừng vì thầy cho website để thầy hướng dẫn,
con đang có những chướng nạn sau:
Hiện tại con đang ở Việt Nam. Con cũng học khóa tu bất
niệm tự niệm tại chùa Từ Đức (Biên Hòa), nhưng ở đó con
chỉ được nhập tâm, về nhà con tiếp tục đóng cửa nhập thất
để đạt bất niệm tự niệm, nhưng sao con có hiện tượng kì lạ
quá thầy ạ. Trong quyển Tịnh độ thực hành vấn đáp, những
tiêu chuẩn đạt nhập tâm con đều có đủ cả, chẳng hạn như
đang nhiếp tâm niệm Phật tự nhiên nghe trong đầu chữ A
Di Đà Phật, sau đó nghe bằng tánh nghe, tất cả những giai
điệu, tiếng niệm Phật và tất cả đạo tràng con tu ngay cả
tiếng thầy tụng kinh và cả tiếng máy niệm Phật của thầy Trí
Thoát và máy nghe của chùa Hoằng Pháp mà con đã nghe
lâu rồi, cả tiếng nước sôi cũng nghe, ngay cả lúc đang nằm
nghỉ, giải lao sau giờ khóa tu của đại chúng.
Người bạn
đồng tu của con làm rớt ly xuống đất, trong tâm con vang
lên tiếng niệm Phật liên tiếp, kế tiếp trong giấc ngủ trong
đầu con tự nhiên tung tung vang tiếng niệm Phật trong đầu,
rất là nhiều tiếng niệm Phật kéo dài khoảng 2-3 phút như
vậy 3 lần trong 1 đêm liên tiếp (từ to cho tới nhỏ, nhỏ dần
rồi hết).
Con rất mừng trong sách Giải Nghi Tịnh Độ Vấn Đáp có
ghi rõ nên con không hoài nghi mà con tinh tấn hơn về nhà
tiếp tục huân tu để đạt bất niệm tự niệm. Về nhà 1 thời gian
như trong sách nói, tất cả những tiếng đó không còn nữa.
Con được nghe tiếng niệm Phật từ tánh của con rất rõ ràng
từng câu từng chữ được 2 lần, vậy mà sau đó không còn
nghe nữa, con cố gắng tiếp tục tinh tấn niệm Phật 4-5 ngày
liên tiếp mà không nghe. Đến ngày thứ 6, con đang niệm
Phật bỗng dưng trong bụng con cứ cuồn cuộn lên nhiều lần
và sau đó trong miệng con tự tuông ra tiếng niệm Phật rất
nhiều, khi nhanh khi chậm, như thế 2 ngày liên tiếp, mỗi
ngày 3 lần, ngay cả lời cầu nguyện của con với Đức Phật A
Di Đà con cũng nói luôn bằng giọng Huế vì gốc của con là
người Huế, nhưng hiện tại con đâu có nói tiếng Huế.
Có lúc
tiếng niệm Phật rất chậm, chậm rãi, rất là buồn thê lương
thảm thiết làm con rơi lệ như khóc lóc như van xin. Con có
lạy Phật sám hối, không biết con có sao không thầy ạ?
Những lúc như vậy thì cái đầu con và thân thể hơi lắc qua
lắc lại. Xin thầy chỉ dạy con để con an tâm tiếp tục niệm
Phật (như vậy có bị ai dựa không thầy ạ?). Trong thời gian
chờ thầy trả lời, chắc con phải lạy Phật sám hối nhiều phải
không thầy? Con thành tâm đảnh lễ và tri ân thầy chỉ giáo
cho con (À sao tiếng niệm Phật của quý thầy hoặc đại
chúng lớn hơn tiếng niệm Phật tự tánh của con, làm sao
tiếng niệm Phật tự tánh của mình được to hơn?).
Đáp:
1- Đạo hữu chỉ ở trạng thái NHẬP TÂM, nên mỗi ngày chỉ
nghe tự tánh tự niệm đôi ba lần thôi, tiếng nhỏ vì chủng tử
còn yếu. Đạo hữu hãy cố gắng huân trưởng mức nhập tâm
như sách đã chỉ dẫn.
2- Đạo hữu chân thật niệm Phật thì không có ma quỷ gì dựa
được cả. Hòa thượng Tuyên Hóa dạy: “Mình niệm Phật
một câu, trong tâm mình có môt vị Phật, mình niệm một
trăm, ngàn, muôn, triệu câu thì trong tâm mình có trăm,
ngàn, muôn, triệu vị Phật. Niệm càng nhiều càng mau
thành Phật”. Ngài cũng dạy: “Trong tâm mình có ma, mình
mới sợ ma”. Đằng này trong tâm đạo hữu đã có quá nhiều
Phật rồi, lẽ nào lại sợ ma dựa?
Kinh Hoa Nghiêm dạy: “Nhất thiết (tất cả) duy tâm tạo”
hoặc “Vạn pháp duy tâm”, Cổ Đức nói: “Tâm tưởng sự
thành”. Vậy nếu đạo hữu mãi sợ ma dựa thì sẽ có ngày bị
ma dựa thật đấy. Phải cẩn trọng!
3- Tiếng niệm Phật của tự tánh luôn êm dịu mát mẻ, làm gì
có “buồn thê lương thảm thiết” như đạo hữu nói. Có chăng
đó là nhằm lúc tâm đạo hữu tự buồn thảm mà thôi.
4- Kinh Quán Vô Lương Thọ dạy: “Niệm Phật A Di Đà một
câu diệt được tám mươi ức kiếp trọng tội sanh tử”. Vậy là
sám hối rồi! Người chuyên tu, dành trọn thời gian hành trì
niệm Phật để sớm đạt Bất Niệm Tự Niệm, hầu nắm chắc
được vãng sanh bất luận tình huống nào.
Câu hỏi 45: Giả tá niệm Phật là niệm nhái tiếng ngoại
âm, còn niệm Phật của tự tánh là tự động “nó” niệm.
1) Khi giả tá tiếng niệm Phật, thì nhịp điệu tiếng đó như thế
nào, mình cũng giả tiếng niệm Phật trong tâm mình như
vậy, có phải chăng? Ví dụ như tiếng đồng hồ nhịp điệu
chậm, thì mình cũng giả tá thành tiếng “A Di Đà Phật”
chậm, tiếng “cốc cốc” nhanh, thì mình giả thành tiếng niệm
Phật nhanh. Hay là nhịp điệu tiếng bên ngoài nhanh chậm
như nào, thì mình vẫn cố giữ nhịp điệu tiếng niệm Phật
trong tâm mình không thay đổi?
2) Con không biết liệu con nên giả tá tiếng bên ngoài thành
tiếng niệm Phật, hay là chỉ tập trung vào lắng nghe tiếng
niệm Phật của tự tánh, để không còn nghe thấy tiếng bên
ngoài nữa?
Đáp:
1- Giả tá có nghĩa là niệm “nháy” ngoại âm, chuyển hóa tạp
âm ấy thành thánh hiệu Phật Adi Đà do vậy dĩ nhiên là phải
theo tốc độ nhanh hay chậm của nó. Thí dụ: Tiếng cốc đầu
tiên, mình nghĩ và nghe là “A”, tiếng cốc thứ hai mình nghĩ
và nghe là “Di”, tiếng cốc thứ ba mình nghĩ và nghe là
“Đà”, tiếng cốc thứ tư mình nghĩ và nghe là “Phật”, và tiếp
tục mãi như thế. (Chuyển đổi bốn tiếng: “cốc”, “cốc”,
“cốc”, “cốc” thành bốn tiếng “A Di Đà Phật”).
2- Tiếng niệm Phật của tự tánh để tự nhiên “nó” niệm. Tập
trung tư tưởng tập luyện “giả tá”. Bao giờ mình nghe tất cả
tiếng tạp bên ngoài (ngoại tạp âm) đều là tiếng A Di Đà
Phật là đạt Nhất Tâm Bất Loạn rồi đấy! sẽ vãng sanh vào
Thượng Phẩm Thượng Sanh.
Câu hỏi 46: Nằm niệm Phật được không?
Hỏi: Con xin hỏi: Nằm niệm Phật có được không, thưa
thầy?
Đáp:
Khi mình đi, đứng, nằm, ngồi bất cứ chổ nào, bất luận lúc
nào… tâm mình luôn nghĩ nhớ, xưng danh hiệu Phật, đó là
niệm Phật. Nằm tư thế không trang nghiêm, niệm ra tiếng
sẽ bị lỗi bất kính và hao hơi tổn khí, vì vậy phải niệm thầm,
mặc trì hay ý trì.
Trong những lúc rảnh rỗi ấy, bất cứ nơi nào bất cứ lúc nào
cũng có thể niệm Phật được. Nếu mình dụng tâm nghĩ nhớ,
niệm Phật không xen tạp, không gián đoạn, suốt ngày đêm
thì công đức ấy vô lượng vô biên. Tương lai sẽ đạt Niệm
Phật Tam Muội, tự tại vãng sanh Cực Lạc Quốc và thành
Phật.
Cứ một mực niệm Phật, niệm thuần thục thì đột nhiên khai
ngộ, hiểu rõ tâm Phật, tương ứng với Phật trí… Khi mình
thấu rõ tâm Phật, tương ứng với Phật trí thì cảm ứng đạo
giao khó thể nghĩ bàn. Ai uống nước, nước nóng, lạnh sẽ tự
biết, không ai giống ai, người người sai khác. Chớ nên ở
nơi cảnh giới của mình lại luận bàn cảnh giới của người
khác mà tự mình sanh tâm phân biệt, chấp trước.
Lại nữa, khi niệm Phật phải tự nhiên thư thái, điềm đạm,
luôn giữ tâm rỗng lặng và trang nghiêm… chỉ trụ tâm nơi
câu danh hiệu Phật. Đừng nên khởi ý mong cầu, yêu thích,
buồn chán v. v…. Chỉ nên buột tâm mình ở nơi câu danh
hiệu mà thôi. Tâm Phật như như, tâm mình cũng như như
thì hai tâm mới biến thành một, tức cảm ứng đạo giao. Lúc
ấy, trí huệ nơi tự tánh của mình tự nhiên sẽ phóng chiếu và
phát sanh khó thể lường… Tuy nhận biết thế nhưng vẫn
phải giữ tâm bình thản tự nhiên, không nên sanh bất cứ thứ
tâm nào cả, kể cả mong cầu, ưa thích, tự đắc v. v…
Tâm như như, không mong, không cầu, không trói, không
buột, xa lìa hết thảy vọng tưởng điên đảo…. thì tự nhiên,
trong cái tự nhiên ấy, bỗng sờ thấy Bổn Lai diện mục của
chính mình, bỗng thấy rõ chơn tâm bổn tánh của mình, đó
là thấy Tánh. Tánh của phàm phu là gì? Là vọng tưởng
phân biệt, chấp trước, thấy được nó rồi tức là giác, từ giác
lại xoay trở về Tự tánh để đoạn dứt các chướng hoặc ấy,
đoạn xong nó thì gọi là “được” hay chứng đắc
Trích Lá Thư Cực Lạc
Thích Minh Tuệ


