Sự khác biệt giữa tác ý niệm Phật và tâm tự niệm Phật

Câu 29. Sự khác biệt giữa tác ý niệm Phật và tâm tự niệm Phật

Phật Tử hỏi :

A Di Đà Phật

Bạch thầy con có chỗ khó chưa am tường giữa việc phân biệt rõ ràng về tác ý niệm Phật và tâm tự niệm Phật, vì đôi khi con niệm Phật mà không rõ là ý niệm hay tâm tự niệm.

Con lâu nay tu tập tại gia, trong nhà có ba không thích nghe tiếng niệm Phật, tụng Kinh, nên lâu nay con chỉ khởi ý thức để niệm Phật chứ không niệm bằng miệng. Nên lâu giờ con không nghe được tiếng niệm Phật như nghe tiếng có âm thanh thực ở ngoài, mà con chỉ cảm nhận rằng trong tâm có khởi câu Phật hiệu. Câu Phật hiệu đó không có âm thanh, tương tục rất nhanh, nhiều lúc nuốt mất từ trong Phật hiệu, dường như chỉ là một tiếng gõ mà hàm đủ 4 từ trong câu Phật hiệu. Nên khi biết như thế, con dùng ý thức can thiệp niệm rõ ràng 4 từ trong câu Phật hiệu. Ngay cả lúc tiếp chuyện với người thì lúc con nghe người nói mà tâm con vẫn niệm Phật, chỉ lúc con nói thì tâm con không niệm Phật mà thôi. Chỉ trừ lúc ngủ thì con chưa niệm Phật được.

Kính mong thầy vì con và các vị đồng tu khác, phân biệt rõ đâu là ý niệm, đâu là tâm tự niệm để tránh sự khó khăn trong công phu.

A Di Đà Phật.

 

Đáp :

A Di Đà Phật

Kính đạo hữu,

1- Ý niệm (ý trì) là dùng sức (dụng công) điều khiển ý (ý thức) niệm Phật.

2- Tự niệm là Tạng  thức, thức thứ tám (Tâm, Tự Tánh, Bản Lai Diện Mục, …) TỰ ĐỘNG nó niệm, mình không khởi tâm động niệm gì cả, mình không ra sức (dụng công) mà TỰ NÓ niệm, trạng thái này gọi là Nhập tâm.

Điều mà đạo hữu “cảm nhận” rất tốt, thú vị lắm, đạo hữu nên theo dỏi, có điều gì mới lạ thêm, hãy báo tôi biết, để cùng góp ý, hầu chúng ta đồng tiến tu.

Kính đạo hữu,

A Di Đà Phật