Cách Niệm Phật để được nhập tâm

Câu 60. Cách Niệm Phật để được nhập tâm

Phật Tử hỏi :

Nam mô A Di Đà Phật

Kính bạch Thầy,

Con niệm Phật nay trên hai mươi năm rồi sao thấy trơ trơ, phiền não hoàn phiền não, nóng giận ngày càng thêm nóng giận. May phước con được đọc hai cuốn sách Bất Niệm Tự Niệm và Tịnh Độ Thực Hành Vấn Đáp của Thầy. Con thực hành cách niệm Phật ý trì như thầy dạy nay cũng hơn ba tháng rồi, sao không thấy gì hết. Vậy kính xin Thầy từ bi chỉ dạy con niệm Phật thế nào cho mau nhập tâm? Con thành kính biết  ơn Thầy.

Nam mô A Di Đà Phật

 

Đáp :

A Di Đà Phật

Tôi sẽ tuần tự góp ý với liên hữu như sau :

1- Liên hữu niệm Phật trên hai mươi năm rồi mà thấy trơ trơ, nghĩa là không thấy kết quả (tiến bộ) gì hết là vì liên hữu niệm không đúng cách. Niệm lấy có, niệm cho đủ số, miệng niệm Phật mà tâm nghĩ đủ thứ, chạy hết đông sang tây, (vọng niệm, vọng tưởng liên tục).

Niệm Phật tiếng phải rành rẽ, rõ ràng. Tiếng xuất phát từ tâm lên miệng ra tiếng, tiếng rót vào tai nghe, tai huân tập tiếng ấy vào tâm (Tạng thức), câu này nối tiếp câu kia không kẻ hở, niệm liên tục như thế, sẽ không có vọng niệm, huân tập lâu ngày chủng tử Phật hiệu đầy ở Tạng thức, chúng sẽ khởi hiện hành, hành giả nghe tiếng niệm Phật của chính mình, tạm gọi là nhập tâm (hãy đọc kỹ sách Bất Niệm Tự Niệm, tiểu mục Thực hành).

2- “Phiền não hoàn phiền não, nóng giận ngày càng thêm nóng giận”, đúng rồi, không khéo tu là như vậy. Theo Duy thức học, chủng tử khởi hiện hành, hiện hành huân chủng tử nghĩa là hạt giống khởi lên, xong hạt giống rơi lại vào Tạng thức. Khi hạt giống khởi lên, nếu ta hóa giãi thì hạt giông rơi lại Tạng thức yếu đi, nhiều lần như vậy (yếu dần, yếu dần ) nó sẽ chết. Ngược lại, nếu không hóa giãi nó, nó rơi lại Tạng thức mạnh hơn, chủng tử lớn mạnh hơn nên cơn giận ngày càng dữ tợn hơn.

3- Khi mình niệm Phật mà có chú ý (tác ý), tai nghe tiếng niệm Phật, tiếng ấy rót vào tâm (Tạng thức) là gieo hạt giống (chủng tử) Phật hiệu vào Tạng thức, đến khi nào  đầy đủ nó tự khởi hiện hành, hành giả nghe tiếng niệm Phật của chính mình, gọi là Không Niệm Tự Niệm (nhập tâm)  (trang 254 Niệm Phật Thập Yếu  của Hòa Thượng Thiền Tâm). Thí dụ cho dễ hiểu: nhỏ nước vào lu, bao giờ đầy, nhỏ thêm nó sẽ tự tràn, nước trong lu sắp đầy thì nhỏ mau tràn, bằng như lu quá lưng nước thì phải nhỏ lâu hơn mới tràn. Cũng vậy, chủng tử Phật hiệu sẳn có (tích lủy nhiều đời nhiều kiếp) trong Tạng thức nhiều (lu sắp đầy) thì Niệm Phật mau nhập tâm, bằng như chủng tử  Phật hiệu trong Tạng thức quá ít (lu quá lưng nước) thì phải niệm Phật lâu hơn.

4- “Hơn ba tháng rồi”. Thời gian này có là bao, qua ngắn ngủi. Có người niệm mấy chục năm vẫn chưa có gì. Chớ nóng nảy! Hãy kiên trì nhỏ nước vào lu bao giờ đầy nó tự tràn, chừng ấy bảo nó đừng tràn nó vẫn cứ tràn. Đây là hiện tượng tự nhiên thôi.

Nên nhớ : cái lu phải tốt, không bị rĩ (phiền não). Nếu nhỏ vào 1 mà rĩ ra 2 thì nhỏ càng ngày lu nước càng cạn (càng tu lâu càng phiền não nhiều). Nếu nhỏ vào 1 mà rĩ ra 1 thì huề (đứng tại chỗ, tu không tiến bộ). Nếu lu không bị rĩ (không phiền não) nhỏ vào 1 còn đủ 1, kiên trì tiếp tục nhỏ nhứt định có lúc nước đầy lu.

Niệm Phật huân tập chủng tử vào Tạng thức cũng giống như vậy. Kiên trì huân tập bao giờ đủ nó tự khởi hiện hành (nhập tâm) (hãy đọc kỹ sách Bất Niệm Tự Niệm).

5- “Sao không thấy gì hết”. Đây là có ý mong chờ. Đây là điều tối kỵ! Cổ đức dạy : “Nguyện cầu chẳng mong cầu“! Mong cầu là vọng tưởng, mong cầu nhiều vọng tưởng nặng, càng mong cầu thì càng không bao giờ đạt. Nên nhớ cho điều này.

6-  Niệm Phật thế nào cho mau nhập tâm. Hành giã phải chuyên tâm nhứt ý Chuyên tu Chánh định nghiệp (duy nhứt chỉ “niệm Phật không xen tạp không gián đoạn”, không hành bất cứ hạnh nào khác) theo đúng lời chỉ dạy của Nhị Tổ Thiện Đạo đại sư nêu trong sách Tuyển Trạch Bổn Nguyện Niệm Phật Tập (Chương hai – Hai hạnh).

Muốn được bảo đảm vãng sanh bất luận tình huống nào, niệm Phật phải đạt Bất Niệm Tự Niệm (sách: Niệm Phật Đạt Bất Niệm Tự Niệm Bảo Đảm Vãng Sanh-Chuyên tu chánh hạnh) (Hãy đọc chi tiết ở  câu đáp 59).

Nguyện cầu cho liên hữu tinh tấn hành trì như pháp sớm thành tựu Tịnh nghiệp.

A Di Đà Phật