Thiện Ac

 

248.THIỆN -AC

Trong kinh quán Vô Lượng Thọ, phu nhân Di Đề Hy do nhờ thần lực gia bị của Thích Ca Mâu Ni Phật mà thấy đặng vô lượng các cõi Phật độ; trong đó có cõi là uế độ, có cõi là hóa độ và có cõi là tịnh độ. Từ các cõi này, bà nhận thấy Tây Phương Cực Lạc là cõi nước trang nghiêm, thù diệu bậc nhất trong tất cả các cõi Phật độ. Do đó bà liền phát lòng vui thích, nguyện sanh về cõi này.

Còn Trong kinh Vô Lượng Thọ, Tỳ-kheo Pháp Tạng dùng trí huệ thâm sâu để quán sát các sự thiện và ác trong các cõi trời và người, Ngài thấy hầu hết chúng sanh đều chẳng có trí huệnên chẳng hiểu cái gì là thiện, cái gì là ác, lành dữ họa phúc tự mình cũng chẳng thấu rõ nên tạo ra biết bao lỗi lầmTrong các chùa Phật giáo thường thờ hình tượng của ông Thiện và ông Ác đứng hai bên phải trái của hình tượng đức Phật, nhằm mục đích nhắc nhở Phật tử chúng ta phải dùng trí huệ để quán sát mà hiểu rõ những sự thiện ác trong đời để tránh phạm lỗi lầm.

Ngay trong Phật giáo cũng có nhiều lý thuyết khác nhau dùng để phán định về tánh thiện và ác của trời, người. Ở đây, chúng ta chỉ nêu ra vài thuyết trọng yếu được trích ra từ trong kinh điển và những bản luận của chư Đại Đức để suy ngẫm, tư duy và nhận biết chân thật nghĩa của hai chữ thiện và ác:

                 Thuyết thứ nhứt Ngài Tịnh Ảnh phán phán định có ba thứ Thiện ác:

Phán định thứ nhất: “Thuận ích là thiện, tổn nghịch là ác.”  Duy Thức Luận xét rằng, người hành các pháp dù là hữu lậu hay vô lậu, nếu thuận ích cho đời này thì là thiện; người hành pháp thiện như vậy sẽ được hưởng quả vui trong cõi trời.  Ngược lại, nếu những hành pháp tổn nghịch đời này và đời sau thì là ác; người hành các ác pháp như vậy sẽ phải lãnh chịu khổ quả trong đường ácLại nữa, dù việc làm có thuận ích cho đời này nhưng lại không thuận ích đời sau cũng chẳng được gọi là thiện. Ngược lại, có những việc làm tuy là tổn nghịch cho đời này, nhưng không tổn hại đời sau thì chẳng gọi là bất thiện.

Phán định thứ hai: “Thuận lý là thiện, nghịch lý là ác.” Lý được nói ở đây là Tánh không, Vô tướng. Ví dụkhi thực hành bố thí, nếu có thể với người  nhận và vật được thí đều thấy thể của chúng là khôngvô tướng mà hành bố thí như thế thì là thiện. Nếu còn ý tưởng, có kẻ thí, có người nhận, có vật đem bố thí thì là trái với lý; vì đó là hữu tướng hành nên là ác. Như vậy, thiện pháp đã tu của các vị kể từ Phật, Bồ-tát trở xuống cho đến A-la-hán mới là thiện. Còn những thiện pháp của chúng sanh tu đều là hữu tướng hành nên gọi là ác.

Phán định thứ ba: “Thuận theo thể là thiện, trái với thể là ác.” Kinh Bồ-tát Anh Lạc nói, thuận theo Ðệ Nhất Nghĩa đế là thiện, trái nghịch với Ðệ Nhất Nghĩa đế là ác. Thoạt tiên tâm thức của chúng sanh khởi lên một ý tưởng trụ vào duyên. Nếu tâm này thuận theo Ðệ Nhất Nghĩa đế mà khởi duyên thì gọi là thiện, còn nếu như trái nghịch Ðệ Nhất Nghĩa đế mà khởi duyên thì gọi là ác. “Ðế” nghĩa là đạo lý chân thật. Ðệ Nhất Nghĩa đế là đạo lý chân thật bậc nhất trong các pháp bởi vì đó là Thật tế Lý thểnên còn được gọi là Chân đế, Thánh đế, Chân như, Thật tướng, Trung đạo, Chân tánh v.v…

Nếu chúng sanh khởi một niệm thuận với Thật tế Lý thể thì là thiện, trái với Thật tế Lý thể thì thành ác. Chân tánh của pháp giới vốn là Tự thể của chính mình; Thể tánh do duyên khởi mà trở thành hạnh đức, sở hạnh chỉ là Tự thể. Nếu tâm không duyên vào đâu, tùy theo ý thích mà chẳng phạm giới thì đấy mới là cái thiện của Đệ Nhất Nghĩa đế. Theo quan điểm này, chẳng luận phàm phu, Nhị thừa (Thanh văn, Duyên giác), kể cả Tam thừa (Thanh văn, Duyên giác, Bồ-tát), dẫu làm được điều thiện, nhưng mà còn có chỗ để duyên vào thì đều là ác cả. Vì thếkinh Kim Cang mới dạy: “Chẳng nên trụ vào đâu cả mà sanh tâm mình.”

                 Thuyết thứ Hai, tông Thiên Thai lập ra sáu thứ thiện, ác theo cấp bậc như sau: 

Thế nào là cái thiện của trời người? Thập thiện, ngũ giới là sự thiện trong cõi trời người, nhưng khi quả báo cõi trời người đã hết, lại bị đọa trong tam ác đạonên cũng là ác.

Thế nào là cái thiện của Nhị thừa trong Tạng giáo? Nhị thừa tuy xa lìa cái khổ trong tam giới là sự thiện, nhưng chỉ tự độ, chẳng độ được người khác nên cũng là ác.

Thế nào là cái thiện của Bồ-tát? Tuy Bồ-tát từ bi cứu vớt hết cả chúng sanh là sự thiện, nhưng chưa đoạn được một mảy phiền não, nên cũng là ác. Ví dụ, chúng ta nơi tướng hành đạo Bồ-tát, cứu độ chúng sanh, nhưng nơi tâm mình vẫn còn phân biệt, chấp trước, chưa đoạn được các phiền não thì dù cho chúng ta có làm vô số điều thiện nhưng tâm mình vẫn còn nằm ở trong pháp ác. Chưa nói đến lắm lúc tâm của chúng ta càng làm nhiều điều thiện bao nhiêu thì lại càng sanh ra nhiều kiến tư, trần-sa và vô minh phiền não bấy nhiêu. Do đó, còn thấy có tướng hành thì tâm tâm vẫn chưa rời được pháp ác.

Vì thếkinh Kim Cang mới nói: “Bồ-tát còn thấy có một chúng sanh để độ thì chẳng thật phải là Bồ-tát.” Ví dụ, Lương Võ Đế xây cất hằng trăm ngôi chùa, cúng dường chư tăng vô số, nhưng do chấp vào việc thiện mình đã làm nên chẳng được gọi là việc thiện và cũng chẳng có công đức. Ngược lại, Hòa thượng Hư Vân xây hơn chín mươi ngôi chùa mà chẳng trụ trì một ngôi chùa nào cả, cũng chẳng nhớ đến cái chùa mình đã xây để ghé lại viếng thăm thì lại chính là việc thiện và công đức chân thật.

Thế nào là cái thiện của Tam thừa trong Thông giáo? Thông giáo là giáo pháp trong Đại thừa, nhưng thông cả ba thừa Tiểu, Trung và Đại. Tam thừa đoạn được kiến tư phiền não nên là thiện, nhưng bị rớt vào nhị biên, chẳng thấy được lý Trung đạo của Viên giáo, nên chưa đoạn được một phần vô minh; do vậy cũng là ác.

Thế nào là cái thiện của Bồ-tát trong Viên giáo? Viên giáo còn gọi là Biệt giáo, là giáo pháp được nói trong kinh Ðại thừa, chẳng thông với Tiểu thừa. Viên giáo là vô ngại pháp môn chỉ cho pháp giới tự tại viên mãn đầy đủ: Một là hết thảy, hết thảy là một, tự tại vô ngại v.v…  Lý viên diệu này là điều thiện cùng tột bởi vì viên lý thuận với Thật tướng. Người thấu đạt viên lý là thiện, nhưng còn chấp trước vào viên lý thì lại thành ác. Chấp vào viên lý mà còn bị coi là ác, huống chi là chấp vào các pháp khác. Do vậy, người thấy được lý Trung đạo là thiện, nhưng vẫn còn chấp vào cái lý của Trung đạo thì dù có hiểu lý rất sâu, nhưng sở hành vẫn còn vướng mắc trong phương tiện pháp, nên chẳng xứng hợp viên lý nên cũng bị coi là ác.

Còn Tiếp

Diệu Âm Trí Thành

Thích Minh Tuệ

Viết một bình luận