Tâm Trang Nghiêm Bí Mật TT

239.Tâm Trang Nghiêm Bí Mật TT

Vì thế, kinh nói: “Hễ chúng sanh nào thấy được quang cảnh này, liền sanh tâm hy hữu.” Vì sao? Bởi vì hễ ai thấy được tướng chiếu tỏ cùng tột mười phương của Thế giới Cực Lạc, liền phát tâm Bồ-đề thù thắng vô thượng. Tâm ấy hy hữu như hoa sen nở trong lửa, cấu diệt thiện sanh, thân tâm nhu nhuyến. Nếu người đã sanh ra được cái tâm hy hữu ấy rồi thì chẳng lâu sau sẽ đắc A Nậu Đa La Tam Miệu Tam Bồ-đề (Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác).

Trong thế gian này chúng ta thấy, vàng bạc tuy lóng lánh nhưng chẳng có mùi hương chiên đàn. Trầm, xạ tuy thơm ngát nhưng không có ánh sáng của châu ngọc. Trong cõi Cực Lạc thì khác hẵn, hết thảy vạn vật đều nghiêm tịnh, sáng đẹp, lại còn có vô lượng hương báu hòa hợp thành mùi thơm kỳ diệu, ngào ngạt xông khắp mười phương. Hương thơm xông ra từ vạn vật nơi cõi Cực Lạc cũng có diệu dụng giống như quang minh phóng ra từ các vật như đã nói trong Nguyện 42 “Chiếu suốt mười Phương.”

Đấy là do từ nguyện 43 “Hương báu xông khắp” của Đức Phật A Di Đà mà thành tựu. Diệu hương nơi cõi Cực Lạc có công đức vô biên, xông khắp mười phương làm đủ các việc ích lợi, khiến cho những chúng sanh ngửi được mùi hương ấy đều tu hạnh Phật, trần lao cấu tập tự nhiên chẳng khởi. Điều này hiển thị Tây Phương Cực Lạc Thế Giới là sự sự vô ngại pháp giới; ngay cả mùi hương cũng biết làm Phật sự, thuyết pháp độ sanh.

Người đời dùng các loại hương hoa để bôi lên thân thể cho thơm tho. Còn người niệm Phật thì chỉ dùng một câu Phật hiệu xông lên mảnh đất tâm của mình để cho Tánh giác nơi Tự tâm hiển lộ tương ưng với Pháp thân và trí huệ của Phật. Đây mới là cách cúng dường Phật hương thơm đúng với chánh pháp nhất mà Phật chỉ dạy cho chúng sanh.

Bởi do Tam Muội Niệm Phật có công năng trang nghiêm hành giả niệm Phật ví như người được xông ướp mùi thơm, nên kinh Thủ Lăng Nghiêm Quyển 5 chép: “Nếu con nhớ mẹ cũng như mẹ nhớ con, thì mẹ con đời đời không xa nhau. Nếu tâm chúng sanh nhớ Phật và niệm Phật, thì hiện tại và đương lai nhất định được thấy Phật, cách Phật không xa; chẳng cần nhờ vào phương tiện nào khác mà tâm tự khai ngộ. Như người được xông hương, thân có mùi thơm, đó gọi là Hương quang trang nghiêm.

Bồ-tát Đại Thế Chí bảo: “Khi ta mới phát tâm tu, chuyên lòng niệm Phật, tâm tâm tương tiếp, không gián đoạn, rồi thể nhập vào Vô Sinh Pháp Nhẫn. Hiện bây giờ ta trở lại thế giới Sa-bà này, thường hay gia hộ và nhiếp thọ những ai chuyên tâm niệm Phật cầu vãng sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc. Bây giờ Phật hỏi về pháp môn viên thông, con chẳng chọn những điều gì khác, chỉ chuyên thâu nhiếp thân tâm, không bị các duyên trần xoay chuyển, tinh tấn thâu nhiếp sáu căn không bị khởi bởi các duyên trần.” Ý của Bồ-tát Đại Thế Chí  là: Tịnh niệm chính là chẳng khởi sanh vọng niệm, không có niệm gì khác, chỉ có nhất tâm niệm Phật mà lại đầy đủ trọn vẹn hết thảy các thứ Hương Quang Trang Nghiêm của Giới, Định, Huệ.

Vì sao? Vì Niệm Phật Nhất Tâm chính là Tâm Trang Nghiêm Bí Mật có khả năng tỏa ra hương thơm xông khắp thế giới mười phương, hết thảy chư Phật trong hải hội đều hay biết, chúng sanh nào ngửi đặng hương thơm này đều phát tâm tu hạnh Phật. Do vậy, niệm câu Phật hiệu tương tục, không gián đoạn, niệm đến niệm mà vô niệm, vô niệm mà niệm, mỗi niệm chẳng rời tịnh niệm, tâm tâm tương ưng với tâm Phật, thì đấy chính là “tức tâm tức Phật, tức Phật là tâm.” Do tâm mình và tâm Phật nhất như chỉ là một tâm, nên đắc thành chánh định. Vì thế cho nên, hết thảy chư Phật đều khen: “Niệm Phật là đệ nhất.”

Chúng ta thấy, mãnh hổ dù có hung dữ đến đâu, lúc sắp chết, tiếng rên rĩ của nó nghe rất bi ai. Con người cũng thế, lúc sắp chết, lời nói của họ nghe rất hiền lành, họ trông rất tội nghiệp, rất đáng thương. Nếu ngay lúc hấp hối đau khổ đáng thương ấy mà có thể phát khởi ra được tâm sám hối một cách tha thiết, rồi chỉ cần nghe được hoặc niệm được một câu A Di Đà Phật, thì căn lành vô lượng liền tự phát khởi ngay trong lúc đó, tất cả tội lỗi dù có nhiều đến vô lượng cũng đều bị tiêu diệt.

Cho nên, một niệm nơi tâm lúc lâm chung vô cùng quan trọng, vì nó quyết định cuộc sống đời sau của mình. Một ý niệm ác khởi lên lúc chết thì phải bị đọa vào trong tam ác đạo, chịu nhiều thống khổ. Một ý niệm thiện phát ra lúc chết thì được sanh vào trong cõi phước báu trời người hưởng thụ hạnh phúc thế gian. Một ý niệm nghĩ nhớ đến A Di Đà Phật thì Phật liền hiện ra ngay trong tâm tưởng của mình, nhất định được thấy Phật ngộ Vô Sanh ví như người được xông hương, thân có mùi thơm. Hương thơm xông ra từ Tâm Trang Nghiêm Bí Mật của người niệm Phật cũng chính là Hương Quang Trang Nghiêm xông ra từ cõi Cực Lạc.

Thế nhưng, nếu chúng ta nghĩ rằng, chờ lúc lâm chung niệm Phật thì sẽ sanh tâm lành mà đặng vãng sanh Cực Lạc thì thật là một suy nghĩ rất sai lầm. Thật ra chẳng dễ dàng như thế đâu! Lúc lâm chung là lúc thân tứ đại phân ly và cũng là lúc oan gia trái chủ dồn dập đến quấy rối, rồi bị nghiệp lực dẫn dắt thần thức đi vào trong một cảnh giới khác để chuẩn bị cho đời sống tiếp theo.

Do đó, muốn giữ được chánh niệm để niệm Phật vãng sanh lúc lâm chung, không phải là chuyện dễ dàng. Nếu chúng ta thiếu những thiện căn, phước đức, nhân duyên tốt đẹp thì việc niệm Phật vãng sanh lúc lâm chung khó thể thành tựu theo ý muốn. Do vậy, hằng ngày chúng ta tụng kinh, niệm Phật, làm muôn điều thiện cũng chỉ là để kết tập đầy đủ thiện căn, phước đức, nhân duyên, để đến lúc lâm chung được chư Phật, Bồ-tát  gia trì, thấy được quang minh hoặc ngửi được hương thơm từ cõi Tây Phương Cực Lạc xông tới, liền tự nhiên phát tâm tu hạnh Phật, và nhờ vào cái tâm Bồ-đề phát ra ấy cùng với câu niệm Phật mà được Phật đến tiếp dẫn vãng sanh Cực Lạc.

Vì vậy, lúc bình thường chúng ta nhất thiết cần phải đoạn ác tu thiện, sửa đổi lỗi lầm nơi ba nghiệp thân, khẩu và ý, chuyên tâm niệm Phật để chuẩn bị đến lúc lâm chung, niệm ác không có duyên khởi sanh, tâm được thanh tịnh, không bị quên câu Phật hiệu, thì kết quả vãng sanh sẽ vô cùng hiệu nghiệm.

Chúng ta phải nên biết, trong tâm không hề quên mất câu niệm Phật cũng chính là chẳng rời Tự tâm (Tâm Trang Nghiêm Bí Mật). Đấy mới chính là thật tu, thật chứng, đốn tu đốn chứng; chẳng phải là cách tu giả dối nơi các tướng chấp hữu lậu. Tu hành chẳng phải là tu nơi cái tướng giả tạo của mình, mà phải từ cái Tâm Trang Nghiêm Bí Mật mà khởi tu, phải biết phát hiện lỗi lầm của mình mà tu chỉnh nó lại cho đúng với lý đạo. Người tu hành như vậy, lại biết kết hợp với việc niệm Phật vãng sanh thì ắt sẽ được toại nguyện theo đúng như lời nguyện “Mười Niệm Vãng Sanh” của Đức Từ Phụ A Di Đà Phật.

Ở trong đời này, cũng có những người tu hành chân thật, lúc họ đang công phu niệm Phật tinh tấn, thâu nhiếp sáu căn, tịnh niệm tiếp nối câu Phật hiệu được tâm thanh tịnh, thì bổng dưng ngửi được mùi thơm ngào ngạt, trong miệng lại tự nhiên tiết ra vị ngọt ngào.

Nhưng khi tâm họ khởi ý tò mò muốn tìm hiểu xem mùi hương và vị ngọt đó từ đâu xuất hiện, thì hương thơm, vị ngọt ấy liền biến mất. Đấy đã chứng minh rằng, hương thơm và vi ngọt ấy không từ đâu tới, cũng chẳng mất đi về đâu cả; mùi hương vị ngọt ấy thật sự là xông ra từ nơi Tâm Trang Nghiêm Bí Mật của người niệm Phật. Đấy đã nêu rõ: Hương Quang Trang Nghiêm xông ra từ cõi Tây Phương Tịnh độ chính là Giới-Định chân hương của người niệm Phật. Cho nên mới nói Tịnh độ tại tâm, tâm mình và Tịnh độ chỉ là một chỗ, chớ chẳng phải là hai chỗ khác nhau.

Hương Quang Trang Nghiêm từ vạn vật nơi cõi Tây Phương Cực Lạc hay là từ tâm của người niệm Phật cùng có khả năng xông khắp mười phương, khiến chúng sanh nào ngửi đặng đều phát tâm tu hạnh Phật giống như nhau. Đấy đã nêu rõ công đức và diệu dụng của câu Phật hiệu phát ra từ người trang nghiêm niệm Phật. Do vậy, chúng ta phải nên biết rõ: Niệm Phật cũng chính là thuyết pháp độ sanh và thuyết pháp độ sanh cũng chính là niệm Phật!

Rốt cuộc rồi, niệm Phật là gì? Niệm Phật chính là quay trở về với cái Tâm Trang Nghiêm Bí Mật của chính mình, cái tâm ấy cũng chính là Phật tâm!

Diệu Âm Trí Thành

Thich  Minh Tue

 

Viết một bình luận