Chiếu phá vô minh

218.Chiếu phá vô minh

Bát-nhã Tâm Kinh dạy: ”Quán Tự Tại Bồ-tát hành thâm Bát-nhã Ba-la-mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách.” “Chiếu kiến ngũ uẩn giai không” có nghĩa là chiếu phá vô minh hay chiếu kiến căn bản vô minh.

Chúng ta phải dùng cái gì để chiếu phá vô minh? Tâm Kinh dạy phải hành thâm Bát-nhã Ba-la-mật đa thời, tức là phải thường luôn dùng trí huệ Bát-nhã trong mới có thể phá trừ được vô minh. Nói cách khác, nếu chỉ dựa vào công phu định lực, không thể phá trừ được vô minh. Chúng ta phải hiểu, tu định ở mức độ cạn chỉ có thể chế phục phiền não, chớ không thể dứt đoạn phiền não. Khi nào chúng ta đạt được định lực rất sâu mới có thể dứt đoạn phiền não. Thế mà dứt đoạn phiền não vẫn chưa thể đoạn vô minh, vô minh chỉ có thể chiếu phá bằng trí tuệ Bát-nhã.

Trí huệ Bát-nhã lại là từ định sanh ra, không có định sẽ chẳng có huệ; cho nên định và huệ phải cân bằng với nhau mới phá được vô minh. Nếu trong định không có huệ thì định ấy là tà định, nếu trong huệ không có định thì huệ ấy là tà huệ. Chúng ta đọc nhiều kinh, nghe nhiều pháp, nhớ nhiều lời Phật dạy, bèn tưởng là mình có trí huệ, thì đó là điều lầm lẫn rất to lớn! Nếu phiền não vô minh chưa đoạn thì kiến thức Phật học đều trở thành thế trí biện thông, đó là tà huệ chớ chẳng phải là chánh huệ. Nếu chúng ta chẳng biết căn bản nền tảng của việc học Phật là như vậy, lại còn sanh tâm chấp trước đối với Phật pháp, thì kiến thức từ Phật học sẽ là sở tri chướng. Chúng ta học Phật là để phá trừ hết thảy các thứ chướng, chớ chẳng phải để tăng trưởng thêm sở tri chướng, rồi lại lầm lẫn ngỡ là mình đã khai mở trí huệ, thì có phải việc học Phật đã hỏng bét rồi hay sao?

Hiện nay, chúng ta học Phật trong thời Mạt pháp, ắt phải gặp nhiều chuyện quái lạ hiếm có. Có người hỏi tôi là họ có đắc trí huệ chưa? Người khác hỏi là họ thành Phật chưa? Có người bảo họ niệm Phật được nhất tâm bất loạn. Có người kể lúc họ tụng kinh, niệm Phật gặp chư Phật, Bồ-tát hiện thân trò chuyện với họ v.v… Chúng ta hãy suy nghĩ xem: Nếu mình đắc trí huệ, tức là hiểu rõ mình bạch rồi, thì cần chi hỏi người khác? Nếu mình đã thành Phật thì sao lại còn thắc mắc, chưa thông suốt, phải đi hỏi người khác là mình thành Phật chưa? Nếu mình được nhất tâm bất loạn thì sao lại đem ra khoe khoang với người khác?

Nếu chư Phật, Bồ-tát hiện thân nói chuyện trong lúc mình đang công phu tu định, thì các Ngài đã não loạn mình rồi, chớ nào phải đâu là gia trì? Đây đều là những chuyện quái lạ hiếm có thường xảy ra trong thời Mạt pháp mà khí chất của người chưa khai ngộ chẳng thể nhận ra một cách rõ ràng, nên bị lọt vào lưới vọng tưởng. Người đã khai ngộ thì không có vô minh nên không có phiền não, chẳng gì chẳng biết nên không có thắc mắc, hiểu rõ tánh không của vạn pháp nên chẳng có gì để khoe. Những hiện tượng xảy ra này đủ cho chúng ta thấy người tu hành ngày nay thật sự là bất bình thường và quái lạ! Nếu là người có tâm trạng bình thường, dù chưa khai ngộ vẫn có thể hiểu ra được những điều bình thường. Còn nếu như tự cho là mình đã khai ngộ mà lại chẳng hiểu rõ những việc rất bình thường thì thật sự là chuyện quái lạ, bất bình thường. Hơn nữa, nếu mình chưa khai ngộ mà tự cho là mình đã khai ngộ chính là phạm tội vọng ngữ; trong Phật pháp gọi là “tăng thượng mạn.

Người thật sự khai ngộ, ít nhất phải chứng được quả A-la-hán. Một vị A-la-hán chắc chắn phải có Lục Thông. Trong tâm người khác nghĩ gì, khởi vọng tưởng gì, họ đều biết rõ ràng. Người chưa chứng đắc, tất nhiên là không có Tha Tâm thông, không có Thiên Nhãn Trí thông, cũng không có Thiên Nhĩ thông, nên cái gì cũng không hiểu, không thấy, không nghe rõ ràng, mới nẩy sanh lầm lẫn, ngay cả bản thân của mình cũng chẳng biết rõ, mình chưa chứng đắc mà tưởng lầm là đã chứng đắc, mình chưa khai ngộ mà tưởng lầm là đã khai ngộ. Nguyên nhân từ đâu? Do chúng ta đọc kinh quá ít nên chẳng hiểu rõ cảnh giới, tưởng lầm cảnh giới của vọng là chân; giống như người đi đường, không có bản đồ trên tay, nên chưa đến nơi mà tưởng đã đến nơi. Kinh điển của Phật ví như cái bản đồ giúp mình nhận biết rõ con đường mình đang đi để khỏi bị lầm lạc.

Nhiều người cho rằng tu hành không cần biết cảnh giới. Vậy, thật ra chúng ta tu hành có cần biết cảnh giới không? Phật thuyết kinh là để giúp chúng sanh khai ngộ. Khai ngộ tức là biết rõ cảnh giới hiện tại mình đang sống và cảnh giới mình muốn đạt đến. Biết rõ cảnh giới giống như biết rõ con đường mình đang đi và chỗ muốn đến, biết rõ công phu tu hành của mình đạt đến trình độ nào, con đường trước mặt phải đi như thế nào, chướng ngại là ở đâu, con đường mình đi đến nơi còn bao xa v.v... Khi mình biết được thật rõ ràng những điều này thì quyết chẳng lầm đường lạc lối. Hiện nay, chúng ta học kinh, nghe pháp, bàn luận kinh điển đều nhằm để hiểu rõ lý luận, cảnh giới và phương pháp tu hành của pháp môn mình tu. Nếu chúng ta chẳng dốc lòng công phu nơi định lẫn huệ sẽ chẳng thấu rõ cảnh giới; rốt cuộc rồi cái gì mình đạt được cũng đều là giả mà tự mình chẳng hay chẳng biết, lại tưởng lầm là đã khai ngộ. Người hiểu rõ lý luận của pháp mình tu sẽ có khả năng phân biệt chân vọng, tà chánh, đúng sai, quyết định chẳng bị mê lầm phương hướng, chẳng bị kẻ khác lừa gạt, đùa bỡn với mình. Hiện thời, kẻ gạt người rất đông, nhưng rất nhiều người bằng lòng bị gạt. Nếu chúng ta đem ý thật trong kinh Phật ra nói với họ, họ không chịu nghe vì họ chẳng tin kinh Phật, tâm chẳng lo xa, vẫn còn ưa thích đắm mình trong vọng tưởng, chẳng thật sự muốn chiếu phá vô minh.

Do vì chúng ta chưa chiếu phá vô minh nên chẳng thể nào hiểu Phật tánh, mà Phật tánh lại là cái chẳng thể nói, chẳng thể bàn cũng thể suy nghĩ ra nổi, nên Phật phải dùng phương tiện quyền biến để khai thị, hiển bày Phật tri kiến. Phật thường dùng quyền nghĩa, tức là dùng thí dụ để nói pháp Đại thừa, hiển bày Phật tánh, nên kinh Phật cần phải được giảng giải mới được hiểu một cách chân thật. Thế nhưng, người đời chỉ thích nghe cái giả, nếu ai nói lời giả với họ, gạt gẫm họ, thì họ hết sức vui thích lắng nghe. Thậm chí có người tự cho mình là Phật sống tái lai, vậy mà cũng có rất nhiều người tin ngay, bèn đem hết tiền bạc của cải tích cóp trong nhà dâng cúng cho hắn. Kẻ lừa bịp ấy chẳng sợ nhân quả báo ứng! Họ chẳng biết gạt người thì phải mang nợ. Họ đã khiến cho Pháp thân huệ mạng của chúng sanh bị lầm lỡ, lại còn gạt gẫm tài vật của người khác, thì phải làm cách nào để trả cho hết món nợ này đây? Chỉ phải là suốt kiếp về sau mang lông đội sừng để trả hết món nợ này.

Kinh Thủ Lăng Nghiêm giảng về năm mươi loại ấm ma. Cảnh giới ma lúc nào cũng hiện tiền trong thế gian này ngay ở trong tâm mình. Nếu chúng ta không học Phật sẽ không thấu rõ tướng cảnh giới của tâm, chắc chắn sẽ nhận lầm cảnh giới ma là cảnh giới Phật. Chúng ta học Phật phải cẩn thận chú ý, phải biết phán đoán thật giả, chánh tà một cách phân minh. Phương pháp duy nhất để có chánh kiến phán đoán mọi việc một cách phân minh là đọc kinh, lấy lời kinh Phật dạy đối chiếu với những điều người ta nói, để nhận biết thật, giải, đúng, sai. Nếu trong mười câu họ nói có một câu khác với lời Phật nói, thì toàn bộ lời nói ấy có vấn đề! Vì sao? Bởi vì chỉ một câu nói sai thì toàn bộ ý nghĩa của chín câu kia liền bị hiểu lầm. Thủ đoạn của bọn gạt người thời nay rất xảo diệu, biến giả thành chân, nếu người sơ học không thấu rõ Phật pháp sẽ chẳng thể phân biệt chân và vọng, thoạt nghe chín câu kia là thật nên ngỡ toàn bộ là thật; nhưng thật ra trong ấy có xen lẫn một câu giả, làm ý nghĩa của chính câu kia hoàn toàn biến đổi sai khác với ý của Phật

. Người học Phật có trí tuệ sẽ nhận ra ngay, còn người sơ học thì không thể nhận ra nên bị gạt. Đối với công phu tu học Phật pháp hiện nay, chúng ta hoàn toàn không có bản lãnh để phân biệt cảnh giới, nhất định sẽ bị gạt mà rơi vào bẫy của ma. Do vậy, kinh Thủ Lăng Nghiêm cảnh tỉnh chúng ta: Trong thế giới này, yêu ma quỷ quái rất nhiều, chỗ nào cũng có chúng hiện hữu, đáng sợ nhất là năm mươi ấm ma thường luôn có mặt ở trong tâm mình. Vì vậy, nếu chúng ta không nỗ lực đọc kinh, nghe pháp để hiểu rõ nguyên tắc tu hành sẽ dễ dàng bị chúng ma lừa gạt. Nguyên tắc tu hành có ba tầng lớp thứ tự từ thấp lên cao; đó là khuất phục phiền não, đoạn trừ phiền não và phá vô minh. Nguyên pháp tu hành là Tam Học Giới-Định-Huệ, thành tựu Văn-Tư-Tu, nhằm tăng trưởng định lực, tâm thanh tịnh và trí huệ. Có tu hành đúng theo nguyên tắc này mới có thể quyết định con đường tu hành của mình là chính xác, không bị sai lạc. 

Chúng ta do mê mất Bổn giác nên tâm tâm niệm niệm nắm đều là níu ngũ dục, lục trần. Ngũ dục là tài, sắc, danh, thực, thùy. Lục trần là sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Đó đều là những thứ thô nhất trong các tướng thô, rất dễ nhận ra. Thế mà do vô minh, chúng ta cứ mãi chạy theo, nắm víu lấy những thứ ấy, nên sanh ra nghiệp tướng cho đến tạo nghiệp, phải lãnh chịu quả báo vô cùng khổ, dần dần xa cách sự giác ngộ nơi Chân như, trái nghịch Bổn giác. Cho nên, trong tất cả kinh luận, hết thảy chư Phật, Bồ-tát đều chỉ dạy chúng ta phải tu pháp Tam Vô Lậu Học Giới-Định-Huệ để chuyển thức thành trí. Nếu chúng ta thật sự muốn khôi phục Bổn giác tánh, tức là muốn thành tựu tâm thanh tịnh và trí tuệ Bát-nhã, thì trước hết phải theo đúng con đường Phật, Bồ-tát vạch ra, tức là phải Văn-Tư-Tu theo đúng với nền giáo học của Phật-đà, mới hòng có thể chuyển ngũ trược thành cõi thanh thái.

Con Tiep

Dieu Am Tri Thanh

Yjich Minh Tue

 

 

Viết một bình luận