Phật Pháp Thâm Sâu Nghĩa Nhiệm Mầu TT

244.Phật Pháp Thâm Sâu Nghĩa Nhiêm Mầu TT

Diệu dụng đó là gì? Nhất tâm chuyên niệm là tự lực, thần lực gia trì của Phật Di Đà là tha lực, chỉ cần niệm một câu A Di Đà Phật với tín tâm thanh tịnh, liền có được cả hai thứ tự lực và Phật tha lực, nên mau chóng thành tựu tịnh nghiệp, đấy chính là diệu dụng của pháp môn Niệm Phật! Vì thế, đối với bản thân chúng ta, điều khẩn yếu là nhất tâm chuyên niệm. Nhất tâm là tâm thanh tịnh, nhất tâm là rời khỏi hết thảy phân biệt, chấp trước, vọng tưởng. Tâm phân biệt, chấp trước, vọng tưởng không còn nữa thì sẽ không mắc phạm lỗi lầm nơi thân, miệng, ý. Chúng ta niệm Phật để đạt được cái tâm ấy, rồi lại dùng cái tâm ấy để niệm Phật, thì nhất định sẽ cảm ứng hết thảy chư Phật, Bồ-tát trong mười phương.

Trong kinh Phật Thuyết Đại Thừa Vô Lượng Thọ, Đức Phật đã giảng rõ ràng, rành mạch phương pháp tu hành pháp môn Niệm Phật, nhưng chính chúng ta hiểu sai lời Phật dạy trong kinh, hiểu sai ý nghĩa của câu Phật hiệu, chẳng thấy được diệu dụng của câu Phật hiệu, nên niệm Phật suốt đời mà chẳng có thành tựu, rồi lại còn nói kinh Phật chẳng vi diệu nhiệm mầu, niệm Phật chẳng linh. Tu hành như vậy thì tội càng thêm tội, chớ đâu có giảm bớt tí nào. Người ta niệm một câu Phật hiệu diệt được tám mươi ức kiếp tội nghiệp sanh tử, còn ta niệm mấy chục vạn tiếng niệm Phật bị đọa địa ngục.

 Do đâu niệm Phật nhiều hơn người khác mà lại bị đọa lạc? Là do không chuyên tâm đọc kinh, nghe pháp, không nắm vững nền tảng căn bản của Phật pháp, hiểu sai ý Phật. Pháp môn Tịnh độ tuy dễ tu nhưng chẳng dễ hiểu! Chẳng phải ai cũng biết niệm Phật đúng như lý như pháp. Ai nấy đều có thể niệm Phật, tướng niệm Phật bên ngoài tuy rất giống nhau, âm thanh niệm Phật cũng chẳng khác, nhưng tâm niệm bên trong vô cùng khác biệt, cho nên cái quả báo cũng theo đó mà cách xa vời vợi. Người ta niệm một tiếng Phật hiệu bèn có thể diệt trọng tội trong tám mươi ức kiếp sanh tử, vậy mà ta niệm mấy vạn câu Phật hiệu chẳng thể tiêu trừ một tí tội chướng nào hết, lại còn sanh thêm tội nghiệp mới; đó đều là do chúng ta không biết niệm Phật là gì?

 Không biết căn cứ trên lý luận gì để niệm Phật? Không biết phải dùng cái tâm gì để niệm Phật? Những điều này có quan hệ rất to lớn trong suốt cả một cuộc đời tu hành của ta, thế mà ta chẳng chịu dành dụm chút ít thời giờ để nghiên cứu, tìm tòi, học hỏi cho thông đạt giáo pháp của Đức Phật trước khi hạ thủ công phu. Tu hành mà chẳng thông đạt lý luận căn bản của pháp môn mình tu thì làm cách nào được, tu kiểu nào đây? Chư cổ đức gọi tu hành kiểu đó là “tu mù, luyện đui.”

Trong bộ sách Đại Thế Chí Bồ-tát Niệm Phật Viên Thông Chương Sớ Sao do pháp sư Quán Đảnh chủ giải, Ngài nói: Niệm A Di Đà Phật có một trăm thứ quả báo bất đồng. Quả báo thứ nhất là địa ngục A-tỳ. Miệng niệm A Di Đà Phật, tâm hạnh hủy báng Phật pháp, đoạn diệt Pháp thân huệ mạng của chúng sanh, lẽ nào kẻ ấy chẳng đọa địa ngục? Miệng đúng, tâm sai thì đương nhiên là bị đọa địa ngục rồi! Kinh Vô Lượng Thọ có một đoạn kinh văn rất dài giảng về ngũ ác, ngũ thống, ngũ thiêu. Ngũ ác là mê hoặc điên đảo, ngũ thống là tạo nghiệp, ngũ thiêu là quả báo.

 Người niệm Phật do chẳng tham thấu nhân quả báo ứng chẳng sai sót mảy may, do không tin thiện có thiện báo, ác có ác báo, nên mặc tình phạm lỗi nơi ba nghiệp thân, ngữ, ý, làm biểu hiện xấu, khiến người ta lánh xa Phật pháp; đó chính là ngũ ác, ngũ thống, ngũ thiêu.

Đức Phật thấy chúng sanh do mê hoặc điên đảo mà tạo vô lượng tội ác, phải lãnh chịu quả khổ vô tận, nên Ngài vô cùng thương xót mà căn dặn rằng: “Ta thương các ông, hơn cha mẹ thương. Ta cõi này thành Phật, lấy thiện trừ ác, nhổ gốc khổ sinh tử, khiến đặng năm đức, đặng an vô vi. Ta vào Niết-bàn, kinh đạo lần diệt, nhân dân tà ngụy, lại làm điều ác, năm thiêu năm khổ, lâu sau càng nguy. Các ông thay nhau, khuyên lơn nhắc nhở, y kinh pháp Phật, chớ nên trái phạm.”

 Nay, chúng ta gặp được Phật pháp thì phải dốc lòng học hỏi để thật sự tham thấu Phật pháp, thật sự giác ngộ, mới có thể quay đầu bỉ ngạn. Một khi hiểu rõ Phật pháp, thâm tín nhân quả thì không những chỉ là chẳng dám làm chuyện xấu, mà kể cả một niệm xấu cũng chẳng dám dấy lên. Sau khi thật sự giác ngộ rồi, mới biết rõ chính mình chẳng bằng kẻ khác, mỗi người ai nấy đều có sở trường riêng của họ, ai nấy đều giỏi hơn ta, chỉ có ta là tệ nhất chẳng bằng người khác.

Vì thế, chính mình phải khiêm hư giống như Thiện Tài đồng tử lúc đi tham vấn năm mươi ba vị thiện tri thức thì mới là thật đức, mới là đức hạnh chân thật. Chính mình thừa nhận, trong hết thảy các pháp môn, ta chỉ biết có một pháp môn Niệm Phật, ta chẳng bằng các vị thiện tri thức khác, họ đều là những bậc thượng căn thượng trí, thông đạt hết thảy các pháp môn, Tam Tạng Mười Hai Bộ Kinh họ đều thấu suốt, trí huệ lẫn đức hạnh của họ đều vượt cao hơn ta rất nhiều, nên ta phải ẩn quang dấu tích, chăm lo chuyện tu hành của chính mình để không phải đứng sau người.

Phật pháp thâm sâu, nghĩa nhiệm mầu.

Con nay nghe thấy, chuyên trì tụng.

Nguyện giải Như Lai chân thật nghĩa.

 

Diệu Âm Trí Thành

Thích Minh Tuệ

Viết một bình luận