Nghiệp nặng sợ không được vãng sanh!

Câu 36. Nghiệp nặng sợ không được vãng sanh !

Phật Tử hỏi :

Bạch Thầy con biết nghiệp con nặng lắm. Con không muốn nghĩ ác, làm ác, thế mà những ý niệm xấu ác thường xuất hiện, nó đeo đẳng con mãi, vậy con phải làm sao?

Có người nói như vậy sẽ không được vãng sanh, con sợ  quá!  Vậy con phải làm sao thưa Thầy ? Mặt khác, nếu con được vãng sanh thì nghiệp có theo con không ? Nếu nó vẫn bám chặt con, khuấy phá con, làm sao con tu thành Phật được? Kính xin Thầy từ bi giãi thích cho con rõ, đồng thời chỉ cách con tu.

Thành kính tri ân Thầy.

 

Đáp :

Nam Mô A Di Đà Phật

1- Đạo hữu tự biết mình nghiệp nặng, không muốn nghĩ ác, làm ác là tốt lắm rồi.

2- Trong Tạng thức (thức thứ tám) của tất cả phàm phu chúng ta, ai ai cũng có chất chứa nhiều chủng tử xấu ác. Khi tâm vọng động, chúng liền khởi hiện hành (xuất hiện, vọng ác niệm). Liên tông Bát Tổ Liên Trì đại sư dạy: “Vọng niệm là bịnh, niệm Phật là thuốc, muốn hết bịnh là phải uống thuốc Di Đà (niệm Phật Di Đà)”. Chư Tổ dạy : “chẳng sợ niệm khởi chỉ sợ giác chậm”, nghĩa là không sợ niệm khởi (xuất hiện), mà chỉ sợ mình quên niệm Phật. Tâm một lúc không thể làm hai việc, hễ tâm niệm Phật thì vọng niệm tự mất và ngược lại khi ta lơ là không nhiếp tâm để niệm Phật thì vọng niệm tuôn trào.

3- Đừng sợ mất phần vãng sanh.
Di huấn của Pháp Nhiên Thượng nhân (Sơ Tổ Tịnh Độ Tông Nhật Bản) nói : “Tuy tội chướng xin chớ nghi, dù tội nặng (ngũ nghịch, thập ác) vẫn được cứu, Hạnh tuy ít xin chớ nghi, một niệm, mười niệm đã đủ”.

Ngài cũng dạy: “Vãng sanh là việc của Phật làm, (Đây là bổn phận của Ngài, nếu Ngài không tiếp dẫn là Ngài trái với bổn nguyện, Ngài đâu thể thành Phật, Mà Kinh A Di Đà nói Ngài đã thành Phật mười kiếp rồi. Điều này chứng minh Ngài đã tiếp dẫn không bỏ sót một ai đã niệm danh hiệu Ngài), Niệm Phật là chuyện mình phải làm” (Vậy thì bổn phận của mình là làm thế nào để trước giờ phút lâm chung mình niệm được danh hiệu của Ngài, để được Ngài tiếp dẫn vãng sanh, hãy đọc sách “Niệm Phật Đạt Bất Niệm Tự Niệm Bảo Đảm Vãng Sanh”).

4- Nghiệp theo mình như bóng theo hình. Chúng sanh thời mạt pháp nầy không một ai diệt được hết nghiệp. Bởi vậy đức Từ Phụ đại từ đại bi cho phép mình mang nghiệp theo vãng sanh (Đới nghiệp vãng sanh).

5- Tuy rằng vãng sanh còn mang nhiều ác nghiệp, nhưng nhờ sức gia hộ của đức Từ phụ Di Đà nên nghiệp nhân bị nhận chìm không có cơ duyên trổ quả. Mặt khác, vãng sanh liền đạt bất thối chuyển, nhờ vậy không nghiệp gì ngăn ngại được mà tiến tu mãi cho đến khi thành Phật.

Nam Mô A Di Đà Phật